Tần Việt Sơn ngồi trên ghế thái sư, nhận lấy chén trà nha hoàn đưa tới rồi uống một hơi cạn sạch. Sau đó ông kể lại: "Chiêu Vương nói hung thủ là người biết võ, khinh công không tồi, tám chín phần không phải là người trong phủ trưởng công chúa."
Tần Lão phu nhân nói: "Vậy là không bắt được hung thủ sao."
Tần Việt Sơn đáp: "Trân Trân suy đoan hung thủ gây án ngẫu nhiên cho nên vụ án này rất khó phá."
"Sao lại là Trân Trân?" Tần Lão phu nhân đột nhiên cao giọng: "Lão thái gia, đây là chuyện gì thế này! Một cô nương nhà lành lại dám hồ ngôn loạn ngữ trước mặt bàn dân thiên hạ, những lời đó sao nó có thể nói ra được chứ?"
Tần Việt Sơn nhíu mày: "Bằng không thì phải làm sao? Chẳng lẽ bà muốn nó trơ mắt nhìn ca ca của mình bị oan à?"
"Tất nhiên là không phải." Tần Lão phu nhân dịu giọng lại một chút: "Nhưng dù thế nào đi nữa, thanh danh các cô nương nhà chúng ta sắp bị đứa nhỏ này hủy hoại hết rồi, lão thái gia mau nghĩ cách cứu vãn đi."
Tần Chân đứng sau lưng Tần Việt Sơn, nhớ lại những lời mình đã nói lúc đó: "hành sự", "xâm phạm", "vội vã"... Ừm... Thời đại này tuy không quá mức cổ hủ nhưng những chuyện như vậy ngay cả nữ tử đã có chồng cũng không tiện nói oang oang trước mặt người khác, đúng là quá trớn thật.
Mạnh thị cũng nói: "Cứ để phủ Thuận Thiên điều tra không được hay sao? Cứ phải nói ra trước mặt bao nhiêu người như vậy, để người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sao về nhà chúng ta như thế nào? Người không biết chuyện còn tưởng nàng... Haiz!"
Tần Việt Sơn nói: "Để phủ Thuận Thiên điều tra thì Tần Y chính là hung thủ. Mạng quan trọng hay danh dự quan trọng?"
Ông hiếm khi tỏ ra cứng rắn như vậy.
"Lão thái gia!" Tần Lão phu nhân không phục, gọi một tiếng: "Mấy cô nương nhà chúng ta còn chưa có ai gả đi đâu đấy."
Tần Việt Sơn vốn thích không khi trong nhà hòa thuận cho nên rất ít khi đối đầu với Tần Lão phu nhân.
Tần Chân không muốn tổ phụ và tổ mẫu căng thẳng với nhau, bèn lên tiếng: "Tổ mẫu có cách nào để cứu vãn không ạ?"
Tần Lão phu nhân bị câu hỏi này làm cho ngẩn người, bởi theo bà nghĩ Tần Chân phải quỳ xuống nhận lỗi mới đúng.
Còn về việc cứu vãn, bát nước đã đổ đi khó mà hốt lại, nếu bà có cách thì đã không hỏi lão thái gia.
Mạnh thị liếc nhìn phu thê Nhị phòng một cái: "Chuyện đã đến nước này, cứu vãn là không thể nào, trừ phi..."
Tần Chân không hiểu thâm ý đằng sau câu nói bỏ lửng của tổ mẫu, nhưng Trình thị dường như đã hiểu, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, còn ghé vào tai Tần Giản Ngôn nói nhỏ điều gì đó.
Tần Giản Ngôn hoảng hốt, ánh mắt đảo một vòng quanh phòng rồi lại cúi đầu.
Trình thị khẽ thở dài, cuối cùng không nói gì.
Mạnh thị và phu quân mình chỉ nhìn nhau rồi cũng im lặng.
Tần Chân tuy ăn nói không lựa lời nhưng dù sao cũng đã cứu được Tần Y, mà Tần Y lại đang bị thương nặng, hơn nữa Tần Việt Sơn còn đứng ra bảo vệ Nhị phòng cho nên Tần Lão phu nhân không tiện làm quá. Cả nhà nhanh chóng giải tán.
Phu thê Tần Giản Ngôn đưa Tần Chân đến ngoại viện thăm Tần Y.
Đại phu đã kê đơn, Tiểu Tư thì đang sắc thuốc.
Tần Y vừa tắm rửa xong đang nằm trên giường mơ màng ngủ thì thấy ba người cùng đến, hắn vội vàng xuống giường: "Phụ thân, mẫu thân, tổ mẫu có mắng Trân Trân không?"
Tần Chân nói: "Chỉ vài câu thôi, không sao đâu, nhị ca cứ yên tâm dưỡng thương là được."
Tần Y cười khổ: "Làm gì có chuyện đơn giản như vậy. Tổ mẫu và đại bá mẫu coi trọng thể diện nhất, tam thẩm thì tính toán chi li, chẳng ai là đèn cạn dầu cả. Bây giờ họ không nói chẳng qua là vì ta còn bị thương, không tiện làm ầm lên thôi."
Tần Giản Ngôn lại càng cúi đầu thấp hơn.
"Ồ..." Tần Chân ra vẻ đăm chiêu.
Cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, bình thường sẽ không phân gia, chỉ cần Tần Lão thái gia còn sống, Nhị phòng vẫn có thể tiếp tục ăn cơm chung ở tướng quân phủ.
Nhưng cứ ấm ức mãi thế này, chất lượng cuộc sống quả thực quá thấp, chẳng có ý nghĩa gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

