Đầu tháng Bảy, ngày bắt đầu dài ra, năm sáu giờ chiều mà mặt trời vẫn còn treo lơ lửng trên cao.
Thế nhưng dưới gốc cây đa cổ thụ, người già và trẻ nhỏ đã bắt đầu tụ tập trò chuyện, nô đùa vô cùng rôm rả.
Chu Tiểu Thiền đã học xong một học kỳ ở lớp nhà trẻ, mùa thu năm nay mới chính thức bước vào lớp mầm của trường mẫu giáo.
Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, chiều đến bớt nóng là cô nhóc lại chạy tót ra ngoài chơi đùa vui vẻ cùng đám trẻ trong xóm.
Phòng khám thường đóng cửa lúc 4 giờ rưỡi, hôm nay có người hàng xóm giữ chân Chu Duyên đứng buôn chuyện một lúc lâu.
Sau khi nói xong cô lại một mình dọn dẹp tiệm, đến khi khóa cửa xong xuôi thì mặt trời cũng đã khuất núi.
Chu Duyên cất tiếng chào mấy cụ già đang ngồi hóng mát, rồi vẫy tay gọi cô con gái đang chơi trò gì đó với đám trẻ phía xa: "Tiểu Thiền ơi, về nhà thôi con."
Chu Tiểu Thiền đang ngồi xổm trên bục đá, dán chặt mắt vào xấp thẻ bài trên tay mấy đứa trẻ khác, nghe tiếng mẹ gọi thì ngoảnh đầu lại, lanh lảnh đáp: "Dạ, con đến đây!"
Cô nhóc lon ton chạy đến bên cạnh mẹ, nắm lấy tay cô, cất giọng vô cùng vui vẻ: "Mẹ ơi, tối nay nhà mình ăn gì thế ạ~"
"Bà ngoại bảo đã đi mua thức ăn rồi, mẹ cũng chưa biết nữa."
"Thế thì hôm nay chắc chắn là bà ngoại thắng bài rồi!"
Chu Duyên bật cười: "Chắc là thế."
Mẹ cô, bà Trình Tĩnh Phong nghỉ hưu vài năm trước.
Khi bố cô qua đời, bà đau lòng mất mấy tháng trời, sau đó lại bận bịu chăm sóc cô sinh nở mấy tháng nữa.
Xong xuôi đâu đấy, bà chính thức bước vào những ngày tháng tự do tự tại, mỗi ngày nếu không phải đang ngồi sòng bài thì cũng là đang trên đường đi đánh bài.
Kỳ lạ ở chỗ, vận may đỏ đen của bà cực kỳ tốt, hầu như ngày nào cũng thắng.
Hôm thì được vài trăm, hôm thì vài chục tệ, tính ra lợi nhuận ròng có khi còn cao hơn cả tiền cô mở phòng khám.
Có thể nói, ngộ nhỡ một ngày nào đó phòng khám không mở nổi nữa, thì chỉ cần dựa vào tiền thắng bài của bà Trình Tĩnh Phong thôi cũng đủ nuôi sống cả ba bà cháu mẹ con họ.
Chu Tiểu Thiền nghe vậy càng vui mừng hớn hở: "Thế thì liệu bà ngoại có mua bánh ngọt cho con không nhỉ?"
Mặt Chu Duyên lập tức tối sầm lại.
Bà Trình Tĩnh Phong cứ hễ thắng bài là lại thích mua đồ ăn vặt cho Tiểu Thiền, cái thói háu ăn của cô nhóc này đều do bà một tay chiều chuộng đút cho mà ra, Chu Duyên có khuyên bảo thế nào cũng vô dụng.
Nhà họ Chu nằm trong một con ngõ nhỏ ở đoạn giữa phố Vân Khê. Đó là một ngôi nhà có khoảng sân nhỏ, tuy không rộng lắm nhưng ba bà cháu mẹ con sống rất ấm cúng.
Sân trước đã biến thành sân chơi riêng của Chu Tiểu Thiền, nào là hố cát, xích đu, một mảnh vườn nhỏ, rồi cả ghế bập bênh lẫn cầu trượt, không thiếu thứ gì.
Vừa về đến nhà, cửa còn chưa mở, hai mẹ con đã ngửi thấy một mùi thức ăn thơm phức.
Là món cánh gà sốt Coca Cola mà Chu Tiểu Thiền thích nhất.
Cô nhóc vội vàng đẩy cổng sân, chạy vắt chân lên cổ vào trong nhà chính, lanh lảnh gọi to: "Bà ngoại ơi!"
Bà Trình Tĩnh Phong còn chưa kịp đặt chiếc xẻng xào xuống đã bị cô cháu gái nhỏ nhào tới ôm chặt lấy eo.
Chu Tiểu Thiền lại bắt đầu liến thoắng: "Bà ngoại ơi, hôm nay trời nóng quá chừng, bà ở quán trà có bị nóng không ạ? Trưa nay cháu với bạn Đại Đại được ăn một cây kem vị dưa lưới, thế mà cháu vẫn thấy nóng lắm, mẹ phải bật quạt cho cháu suốt…"
Bà Trình Tĩnh Phong ngắt lời bé: "Thế thì cháu mau vào phòng bật điều hòa đi, bà vẫn chưa nấu xong thức ăn đâu."
"Dạ vâng ạ!"
Thế nhưng Chu Tiểu Thiền không chịu đi bật điều hòa ngay mà lẵng nhẵng bám đuôi bà vào tận bếp, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt tạp dề của bà ngoại, thầm thì hỏi nhỏ: "Bà ngoại ơi, hôm nay bà có thắng bài không ạ?"
Bà Trình Tĩnh Phong quay nửa đầu lại nhìn cháu gái: "Trên bàn có bánh nếp mật mía đấy, nhưng sắp ăn cơm rồi, chỉ được ăn một miếng thôi nhé."
"Dạ!"
Cô nhóc hí hửng chạy vội ra ngoài.
Chu Duyên bước đến tựa cửa bếp, lại một lần nữa nghiêm túc nhắc nhở: "Mẹ à, mẹ cứ chiều cháu như thế sẽ gieo vào đầu Tiểu Thiền những suy nghĩ không tốt đâu đấy."
Bà Trình Tĩnh Phong trút cánh gà sốt Coca ra đĩa, liếc nhìn con gái một cái: "Suy nghĩ không tốt cái gì mà không tốt, con đừng có ở đó mà nghiêm trọng hóa vấn đề với mẹ."
"... Ngày nào mẹ cũng đi đánh bài, thắng tiền là lại mua đồ ăn cho con bé, giờ nó cứ mong mẹ đi thắng bài suốt, như thế mà là chuyện tốt được ạ?"
Bà Trình Tĩnh Phong im lặng mất nửa phút, rồi uể oải đáp: "Mẹ biết rồi."
Chờ đến khi thả nắm rau muống vào nồi, bà mới quay đầu lại, tươi cười rạng rỡ: "Hôm nay ông Lý lại thua cho mẹ 200 tệ đấy. Con bảo xem, hai vợ chồng già nhà ông bà ấy ngày nào cũng thua tiền mà ngày nào cũng réo mẹ đi đánh cùng, đúng là tiền trong túi nhiều quá không có chỗ tiêu mà.”
Chu Duyên không ủng hộ việc đánh bài này cho lắm, cô lại khuyên nhủ thêm lần nữa: "Mẹ này, bình thường nếu không có việc gì làm thì mẹ có thể đến trường học dành cho người cao tuổi ấy. Chẳng phải bên phố Phương Tử mới xây một khu dưỡng lão sao, mẹ với chú Lý và mọi người sang đó dạo chơi xem, dù sao cũng tốt hơn là ngày nào cũng ngồi sòng bài."
Bà Trình Tĩnh Phong quả thực cũng sợ mình sẽ gây ảnh hưởng xấu đến cháu gái, nên gật đầu đồng ý: "Biết rồi, biết rồi, mẹ đi là được chứ gì."
Nhân tiện nhắc đến chuyện này, bà Trình Tĩnh Phong cũng có chuyện muốn nói: "Phố Vân Khê cũng sắp bị giải tỏa rồi đấy, con biết chưa?"
"Con có nghe loáng thoáng, hôm nay thím Trần cũng nói với con rồi."
Bà Trình Tĩnh Phong vừa đảo thức ăn trong chảo vừa nói: "Mẹ nghe ý của mọi người thì thấy ai nấy đều rất ủng hộ việc giải tỏa này. Ôi, dỡ đi cũng tốt, ai mà chẳng muốn được ở nhà cao cửa rộng chứ? Như nhà họ Ngô ngay sát vách kìa, bấy lâu nay cứ rầu rĩ vì chuyện sắm nhà tân hôn với tiền sính lễ cho con trai, giờ thì tốt rồi, nhà cưới có mà con dâu cũng sắp rước về luôn."
Hồi sáng lúc thím Trần nhắc đến chuyện này, Chu Duyên chưa bày tỏ suy nghĩ của mình, nhưng giờ ở trước mặt mẹ đẻ thì không còn phải e dè kiêng kị gì nữa: "Tốt ở chỗ nào chứ ạ? Ông nội và bố đã vất vả gầy dựng phòng khám này suốt mấy chục năm trời, giờ nói dỡ là dỡ ngay được, họ có linh thiêng nơi chín suối chắc cũng đau lòng lắm."
Bà Trình Tĩnh Phong lại liếc nhìn cô, bật cười trêu: "Giờ con lại nghĩ đến chuyện thừa kế phòng khám của bố con rồi đấy à? Thế ngày xưa là ai hùng hồn tuyên bố học Đông y chẳng có tích sự gì, cứ khăng khăng đòi đi học Tây y cho bằng được thế nhỉ?"
Chu Duyên: "..."
Bà Trình Tĩnh Phong im lặng một lát, giọng nói từ từ trầm xuống: "Hai năm đó bố con quả thực bị con chọc cho tức nghẹn. Lúc ông ấy lâm chung có dặn dặn dò mẹ, bảo hãy để phòng khám lại cho thím Triệu của con, nói là duy trì được năm nào hay năm nấy, còn nếu không trụ được nữa thì đem bán hoặc cho thuê."
Chiếc máy hút mùi đã dùng nhiều năm phát ra những tiếng kêu ù ù, khói dầu cuộn tròn rồi bị hút sạch vào trong.
Lòng Chu Duyên thắt lại, cô thoáng thẫn thờ.
Nhà họ Chu nhiều đời làm nghề y, ông Chu Trí Minh cũng quyết tâm bồi dưỡng cô thành người nối nghiệp, thế nên từ nhỏ đã giáo dục cô vô cùng nghiêm khắc.
Trong khi những đứa trẻ khác thỏa thích vui đùa dưới gốc cây, cô lại phải ngồi làm bài tập ở phòng khám, học cho đến tận khi trời tối sầm, đến tận lúc lũ trẻ chơi mệt rồi giải tán ra về.
Chu Duyên ở tuổi thiếu niên chẳng khác nào một cỗ máy học tập, cô không có bất cứ sở thích cá nhân nào, nhưng lại có một thứ vô cùng ghét bỏ - chính là thuốc Đông y. Cô cực kỳ ghét mùi thuốc Bắc, hễ ngửi thấy là lại buồn nôn xây xẩm mặt mày.
Thế là sau kỳ thi đại học, cô đã âm thầm đăng ký vào ngành Y khoa lâm sàng của Đại học thành phố Bắc.
Khi biết chuyện, ông Chu Trí Minh tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thế nhưng trong lòng Chu Duyên lại vô cùng hả hê, đó là trận chiến đầu tiên cô giành chiến thắng trước bố mình, một thắng lợi cực kỳ giòn giã.
Thành phố Bắc cách huyện Vân An tới 10 vạn 8 nghìn dặm, cuối cùng cô cũng không cần phải sống chung với cái mùi thuốc Bắc khó ngửi này nữa.
Chu Duyên nghĩ về những chuyện này, không khỏi cảm thán con người quả là một sinh vật kỳ lạ, nói thay đổi là có thể thay đổi ngay lập tức.
Nơi mà cô từng ra sức trốn chạy bằng mọi giá, giờ đây lại trở thành bến đỗ bình yên để cô an cư lập nghiệp.
Bà Trình Tĩnh Phong nói tiếp: "Duyên Duyên à, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, con không cần phải tự trách mình nữa đâu. Bố con từ lâu đã không còn trách con nữa rồi, con cứ việc làm những gì mình thích."
"Hơn nữa, tình hình phòng khám hiện tại thế nào con là người rõ nhất. Mỗi ngày chỉ có vài người quen xung quanh đây đến khám ba cái bệnh đau đầu sổ mũi, trật gân bong gân nhẹ, số tiền kiếm được một ngày còn không đủ trả lương cho hai người làm, chưa nói tới tiền thuốc men, điện nước. Cứ đà này thì dù không giải tỏa, phòng khám cũng sẽ sớm thua lỗ rồi đóng cửa thôi."
Bà Trình Tĩnh Phong múc món ăn cuối cùng ra đĩa rồi gọi vọng ra ngoài: "Tiểu Thiền ơi, ăn cơm thôi cháu."
Cô nhóc lanh lảnh đáp: "Dạ, cháu đến đây!"
"Duyên Duyên này, chuyện giải tỏa không phải con bảo không dỡ là người ta không dỡ đâu, con tự mình cân nhắc cho kỹ đi. Con cũng phải nghĩ cho cả Tiểu Thiền nữa chứ, tuy nhà chúng ta vẫn còn chút tiền tiết kiệm, lo cho con bé học hết cấp ba thì không vấn đề gì, nhưng sau đó thì sao? Nào là học đại học, rồi đi làm, giữa chừng biết đâu còn phải học thêm học nếm, học các lớp năng khiếu này nọ. Đến lúc ấy con lo cho bản thân còn chẳng xong, định để Tiểu Thiền chịu khổ cùng con à?"
Bà Trình Tĩnh Phong quay sang nhìn cô: "Mẹ thấy con nên tìm tổ trưởng Vương và mọi người bàn bạc xem làm thế nào để đấu tranh giành thêm chút quyền lợi cho chúng ta, đó mới là lẽ phải."
Chu Tiểu Thiền lon ton chạy vào, bà Trình Tĩnh Phong xới sẵn cơm cho bé rồi bảo bưng ra ngoài: "Cháu đi đứng cẩn thận nhé."
"Dạ!”
Sáu giờ rưỡi, cả nhà ba người ngồi vào bàn ăn cơm. Chu Tiểu Thiền ăn được lưng lửng bụng thì bắt đầu ríu rít chuyện trò.
Hôm nay cô nhóc cứ như có bí mật nhỏ muốn bật mí, khẽ liếc mắt dò xét mẹ một cái, sau đó sán lại gần sát tai bà ngoại, khum khum bàn tay nhỏ thầm thì: "Bà ngoại ơi, cháu sắp có bố mới rồi đấy."
Thế nhưng cô nhóc không kiểm soát tốt âm lượng, Chu Duyên nghe thấy rõ mồn một, vừa ngỡ ngàng vừa buồn cười: "Chu Tiểu Thiền, con đừng có nói linh tinh."
Bà Trình Tĩnh Phong cũng kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, quay sang hỏi: "Con có bạn trai rồi à?"
Chu Duyên: "... Làm gì có chuyện đó ạ."
Cô nghiêm mặt nhắc nhở: "Chu Tiểu Thiền, không phải bố mới đâu nhé, con đừng có gọi lung tung."
Chu Tiểu Thiền bĩu môi, gương mặt nhỏ nhắn thế mà lại thoáng hiện lên vẻ thất vọng: "Hửm, thế thì thôi vậy ạ."
Bà Trình Tĩnh Phong hỏi: "Thím Trần lại giới thiệu cho con à? Lần này giới thiệu người thế nào?"
Chu Duyên tiếp tục cúi đầu ăn cơm, khẽ đáp: "Nghe bảo là công chức, thím Trần cho con xem ảnh rồi, trông khá thư sinh, lịch sự, con đồng ý gặp thử rồi ạ."
"Đã từng kết hôn chưa?"
"Dạ chưa."
"Thế thì sao lại…" Bà Trình Tĩnh Phong nói được nửa câu bỗng dừng lại, im lặng vài giây rồi khẽ cười: "Công chức thì tốt rồi, cứ đi gặp mặt xem sao đã, không được thì thôi."
"Dạ."
Ăn cơm xong, Chu Tiểu Thiền xem tivi một lát rồi đi tắm.
Chu Duyên chuẩn bị sẵn quần áo, xả nước vào bồn rồi để cô nhóc tự tắm, cửa phòng tắm vẫn mở hé.
Chờ đến khi cô nhóc chơi nước chán chê rồi, cô mới vào kỳ cọ sạch sẽ cho cô nhóc từ đầu đến chân, sau đó bế cô bé ra lau khô người rồi mặc quần áo.
Cô nhóc tắm xong thơm phức, Chu Duyên hít hà một hơi thật sâu rồi khẽ nựng mũi cô nhóc: "Cuối cùng cũng không còn là em bé thối nữa rồi."
Chu Tiểu Thiền phụng phịu cự nự: "Con đâu có phải là em bé thối!"
"Con chạy nhảy suốt cả buổi chiều ra bao nhiêu là mồ hôi, thế mà còn bảo không phải em bé thối à?"
"Không phải, không phải, không phải đâu! Con là em bé thơm cơ." Cô bé giơ đôi bàn tay nhỏ lên sát mũi mẹ: "Mẹ ngửi đi, con có thơm không?"
Chu Duyên lại hít một hơi, mỉm cười: "Thơm, thơm ơi là thơm."
"Hi hi."
Ban ngày Chu Tiểu Thiền tiêu hao nhiều năng lượng nên buổi tối hầu như không cần phải dỗ ngủ, thường thì chỉ cần chớp mắt một cái là cô nhóc đã lăn ra ngủ khò khò rồi.
Từ nhỏ đã thế, chuyện dỗ ngủ chưa bao giờ khiến cô và bà Trình Tĩnh Phong phải bận tâm.
Tiểu Thiền lúc còn ẵm ngửa cứ hễ bú sữa no nê, ợ hơi một cái là bắt đầu tự động chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Tối nay Chu Duyên có chuyện muốn thủ thỉ với con.
Cô cầm cuốn sách tranh rồi tựa lưng vào đầu giường, cô nhóc cũng tự giác ôm lấy con búp bê vải bò vào lòng mẹ, cuộn tròn lại thành một cục thơm tho mềm mại.
Chu Duyên đưa tay vén những lọn tóc con lòa xòa trước trán con gái, dịu dàng ngắm nhìn gương mặt bụ bẫm, trắng trẻo và mịn màng của cô nhóc.
Chu Tiểu Thiền giống cô nhiều hơn, từ chiếc mũi, khuôn miệng cho đến dáng mặt đều y hệt cô, chỉ có đôi mắt là giống bố - đôi mắt đào hoa, con ngươi trong veo sáng ngời, hàng lông mi lại dài cong vút.
Cô dịu dàng hỏi: "Cục cưng ơi, nếu sau này thực sự có bố mới, con có thấy không vui không?"
"Không có đâu ạ." Chu Tiểu Thiền trả lời ngay tắp lự mà không cần suy nghĩ: "Mẹ ơi, bố mới có mua đồ ăn ngon cho con không ạ? Bạn Đại Đại nói bố bạn ấy hay giấu mẹ mua đồ ăn vặt cho bạn ấy lắm nha, bạn ấy còn được ăn cả tăm cay nữa. Con cũng muốn ăn tăm cay, bắt bố mới mua tăm cay cho con đi ạ~"
"...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

