Huyện Vân An đã được chuyển từ cấp huyện lên cấp quận từ ba năm trước. Đi cao tốc từ trung tâm thành phố chỉ mất vỏn vẹn 20 phút là đến nơi.
Thị trấn nhỏ này có địa thế tựa núi hướng sông, dòng sông Vân Khê uốn lượn chảy qua khắp thành phố, ngọn núi phía sau rợp bóng tre xanh, bốn mùa xuân hạ thu đông đều tràn ngập sắc xanh tươi mát.
Nhờ phong cảnh hữu tình và bầu không khí trong lành, Vân An thường xuyên lọt vào bảng xếp hạng những thành phố đáng sống nhất cả nước.
Thế nhưng hai năm trở lại đây, nơi này lại rục rịch có nhiều biến động, một nửa số nhà ở khu phố cổ bị dỡ bỏ để xây dựng các khu đô thị dưỡng lão.
Dường như chính quyền địa phương đang muốn biến Vân An thành "khu vườn sau nhà" của thành phố lớn.
Tuy nhiên, khu vực phố Vân Khê chưa bị giải tỏa vẫn duy trì nhịp sống cũ suốt mấy chục năm qua.
Tầm sáu bảy giờ sáng, dọc theo dòng sông Vân Khê, những người hàng xóm bán đậu phụ, bán rau, bán cá lại tụ tập dăm ba người bàn tán xôn xao, chủ đề câu chuyện cũng quanh đi quẩn lại là bao giờ bản thân mới phất lên nhờ tiền đền bù đất đai.
Cuối phố Vân Khê là một cây đa cổ thụ trăm tuổi, thân cây phải hai người ôm mới xuể.
Những phiến đá xung quanh nhẵn thín bóng loáng vì người dân hay tới ngồi hóng mát. Cứ đến chập tối, dưới gốc cây đa, người già lẫn trẻ nhỏ mỗi người một việc, vô cùng vui nhộn.
Đi tiếp về phía đông khoảng 20 mét là một phòng khám Đông y được ghép lại từ hai gian nhà mặt tiền.
Trước cửa phơi vài loại thảo dược, phía trên treo tấm biển hiệu chữ vàng trên nền đen đề ba chữ "Thanh Tâm Đường".
Tấm biển đã cũ kỹ đến mức bắt đầu bong tróc sơn.
Hôm nay thời tiết khá đẹp, Thanh Tâm Đường mở cửa sớm hơn thường ngày nửa tiếng.
Chu Duyên mang những thảo dược bị ẩm do trận mưa hai ngày trước ra ngoài phơi, sau đó quét dọn sơ qua phòng khám, chuẩn bị sẵn sàng trước giờ mở cửa.
Hôm nay có hai bệnh nhân quen đến tái khám, trong đó có một ông cụ khá bướng bỉnh, lát nữa nếu ông ấy không đến thì cô phải gọi điện nhắc nhở.
Chu Duyên gập sổ lại, ngước mắt nhìn xung quanh một lượt phòng khám nhưng không thấy
bóng dáng người mình muốn tìm: "Tiểu Thiền ơi?"
Không có tiếng trả lời, đoán chừng cô nhóc lại chạy ra ngoài chơi rồi.
Cô cất cao giọng gọi vọng ra ngoài: "Chu Tiểu Thiền."
Vẫn im hơi lặng tiếng. Chu Duyên rời khỏi quầy bốc thuốc đi ra cửa, hướng mắt về phía cây đa cổ thụ gọi to: "Chu Cảnh Nhàn!"
"Mẹ ơi… con ở đây."
Giọng nói non nớt truyền đến từ phía sau. Chu Duyên quay đầu lại, thì nhìn thấy cô con gái nhỏ đang đứng cạnh giá phơi mẹt thuốc, tay bốc một nắm dược liệu, hai má phồng lên ra sức nhai nhai nuốt nuốt gì đó: "Uiii mẹ ơi… con không có miệng nữa rồi…"
Năm nay Chu Tiểu Thiền ba tuổi rưỡi, lanh lợi lại xinh xắn.
Gương mặt bụ bẫm phúng phính khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm, miệng lại vô cùng ngọt ngào nên ai ai cũng quý mến.
Chu Duyên lại thấy đau đầu vì cô nhóc này vô cùng.
Lúc này cô vừa bất lực vừa buồn cười: "Miệng lo ăn vụng nên không nói chuyện được nữa chứ gì? Con có biết đây là cái gì không mà dám ăn hả? Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần là không được ăn vụng thảo dược rồi?"
Chu Tiểu Thiền nuốt chửng thứ trong miệng xuống, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cãi giọng đầy khí thế: "Con biết mà, đây là long nhãn khô, ăn được mò!"
"Con còn biết đây là long nhãn cơ đấy?"
"Tất nhiên rồi ạ, là bà bảo con thế mà. Bà nói đây là nhãn sấy khô, được ăn một chút xíu thôi chứ không được ăn nhiều, con không có ăn bậy đâu nha."
Cô bé nhón chân lên, xòe quả long nhãn trong tay ra khoe với mẹ, vẻ mặt hớn hở như vừa khám phá ra lục địa mới: "Mẹ ơi, cái này ngọt lịm à, ngon lém!"
"..." Chu Duyên thở dài, đặt quả long nhãn về chỗ cũ, rồi lên giọng "răn đe": "Con mà còn ăn vụng thảo dược nữa là mẹ cắt suất bánh ngọt mỗi tuần đấy nhé."
Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lập tức ỉu xìu.
Đôi chân ngắn củn lật đật chạy theo người mẹ "vô tình" vào trong phòng khám, cái miệng nhỏ cứ liên tục liến thoắng không ngừng: "Mẹ ơi con biết lỗi rồi, con không ăn vụng nữa đâu mò. Mẹ đừng cắt bánh ngọt của con có được không? Bạn Đại Đại nói mỗi tuần bạn ấy được ăn tận hai cái bánh ngọt, thế mà con mới được ăn có một cái thôi à.”
"Mẹ ơi mẹ ơi, con muốn ăn bánh ngọt mà, mẹ đừng cắt bánh ngọt của con nha."
Chu Duyên cúi đầu nhìn xuống, cô nhóc ham ăn này đang túm chặt góc áo cô, cả người cứ lắc lư qua lại như chiếc trống bỏi, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp liên hồi, cái miệng nhỏ hơi bĩu ra, ra sức nũng nịu.
Cô khẽ hếch cằm chỉ về phía chiếc ghế sofa gỗ gụ bên cạnh, giọng nói dịu đi đôi chút: "Còn ra kia tự chơi đi."
Hiểu là mẹ sẽ không cắt suất bánh ngọt nữa, Chu Tiểu Thiền nhếch miệng cười toe toét: "Dạ vâng ạ!"
Sau đó, cô nhóc chạy tót đến bên sofa, tự mình lấy cuốn truyện tranh thiếu nhi ra lật xem một cách chăm chú, dáng vẻ làm bộ làm tịch vô cùng nghiêm túc.
Chu Duyên liếc nhìn con gái hai cái rồi quay lại sau quầy bốc thuốc.
Chỉ hai phút sau ngước mắt lên, cô nhóc này đã ngồi bệt xuống đất chơi xếp hình, miệng còn ngân nga một khúc nhạc nhỏ, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Chu Duyên mím môi cười khẽ rồi dời tầm mắt.
Ngoài cô ra, phòng khám Đông y còn có một bác sĩ tên là Biên Tố. Biên Tố lớn hơn cô vài tuổi, trước đây từng làm việc ở bệnh viện, sau đó vì nhiều lý do mà chuyển đến đây.
Ngoài ra còn có thím Triệu làm dược sĩ, cũng chính là "bà" trong miệng Chu Tiểu Thiền.
Thím Triệu đã làm việc cùng bố cô - ông Chu Trí Minh hơn 10 năm trời, sau khi ông qua đời bà ấy vẫn tiếp tục ở lại giúp đỡ, kinh nghiệm vô cùng phong phú.
Biên Tố có việc phải về quê, hôm nay thím Triệu cũng bận việc riêng, thế nên chỉ có một mình Chu Duyên trông tiệm.
Phòng khám chủ yếu phục vụ cho bà con lối xóm, người già hay trẻ nhỏ hễ đau đầu nhức óc đều thích đến chỗ cô khám.
Đôi khi mọi người kéo đến cùng một lúc, một mình cô xoay xở không xuể.
Hơn 10 giờ rưỡi, thím Trần sống ở đầu kia của phố Vân Khê đến đúng hẹn.
Thím Trần bị viêm khớp khá nặng, sáng sớm ngủ dậy cổ tay cổ chân thường bị tê cứng, thế nên thím ấy vẫn luôn bốc thuốc điều dưỡng ở phòng khám của cô.
Chu Duyên hỏi han vài câu rồi quay người bốc thuốc cho thím ấy.
Thím Trần nhìn bóng lưng bận rộn bốc thuốc của Chu Duyên, rồi lại nhìn sang cô bé xinh xắn đang tự chơi đùa vui vẻ bên cạnh, trong lòng không khỏi cảm thán.
Mấy năm trước, ông Chu qua đời vì bạo bệnh, Chu Duyên trở về lo liệu hậu sự rồi ở lại luôn nơi này đến nay, không nhắc gì đến chuyện đi nữa.
Thế nhưng chẳng ai ngờ được, vài tháng sau bụng Chu Duyên cứ thế lớn dần lên.
Mọi người trong phố không dám hỏi han kỹ càng, mãi cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai từng nhìn thấy mặt bố đứa trẻ.
Họ thấy tiếc cho Chu Duyên, tuổi còn trẻ thế đã phải làm mẹ đơn thân, một mình vất vả nuôi con khôn lớn.
Nghĩ ngày trước, cô bé này chính là thủ khoa cấp tỉnh đầu tiên của huyện Vân An họ đấy.
Ngày có điểm thi đại học, nhà họ Chu đã đốt pháo suốt hai tiếng đồng hồ vang dội cả vùng.
Chao ôi, giờ lại thế này…
Họ cũng thương cho đứa trẻ ba tuổi rưỡi kia, từ nhỏ đã chẳng có bố…
Thím Trần khẽ thở dài vài tiếng, rồi hướng về phía sofa gọi: "Tiểu Thiền ơi, cháu đang chơi trò gì đấy?"
Chu Tiểu Thiền ngước đầu nhìn sang, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười lộ ra hai má lúm đồng tiền sâu hoắm, ngọt ngào đáp lời: "Bà Trần ơi, cháu đang chơi xếp hình ạ~"
"Có vui không cháu?"
"Vui lắm ạ! Mẹ mua cho cháu bộ Heo Peppa ạ. Lúc đầu cháu thích Siêu nhân cơ, nhưng cô ở siêu thị bảo hết Siêu nhân rồi, Đội chó cứu hộ với BabyBus cũng không còn nữa, thế là cháu chọn Heo Peppa. Heo Peppa…”
Cô nhóc tía lia này hễ mở miệng là không dừng lại được, thím Trần vội vàng ngắt lời: "Được rồi, bà Trần biết rồi nhé, cháu chơi tiếp đi nhé."
Cô nhóc gật đầu lia lịa: "Dạ vâng ạ!"
Thím Trần quay đầu lại, suy nghĩ một lát rồi hạ thấp giọng nói với người đang bốc thuốc trước mặt: "Tiểu Chu này, Tiểu Thiền cũng hơn ba tuổi rồi, cháu không tính tìm cho con bé một người bố à?"
Động tác của Chu Duyên khựng lại, hai giây sau cô mới tiếp tục công việc, chỉ mỉm cười ôn hòa: "Thím Trần, thím lại thế rồi."
Hàng xóm láng giềng ở đây rất nhiệt tình.
Một hai năm nay khi Tiểu Thiền lớn hơn một chút, họ cứ hào hứng không biết mệt mà tìm đối tượng giới thiệu cho cô.
Chu Duyên từng đi gặp một hai người nhưng hầu hết đều từ chối.
Có lẽ mọi người cũng nhận ra thái độ của cô nên mấy tháng nay đã yên ắng hơn nhiều.
Thế nhưng lần này thím Trần lại nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Trước đây thím giới thiệu mấy người kia cháu không ưng thì thôi, nhưng người hôm nay thực sự rất khác, cháu nghe thím nói hết đã."
Chu Duyên khẽ cười, quay người lấy thêm một ít phòng phong đặt lên đĩa cân: "Dạ, thím nói đi ạ."
"Cậu này tên là Trần Bách Niên, là công chức nhà nước, hình như đang làm ở… cơ quan nào của chính phủ ấy thím không nhớ rõ lắm, tóm lại là công chức. Nhà chỉ có mỗi cậu ta là con trai độc nhất, lớn hơn cháu một tuổi, ngoại hình rất đĩnh đạc, sáng sủa."
Chu Duyên nghe vậy thì khẽ nhướng mày: "Ưu tú như thế, người ta chịu xem mắt với cháu sao?"
Điều kiện của cô không hề tệ, nhưng việc chưa kết hôn đã mang thai rồi dắt theo một cô con gái, riêng điểm này thôi đã đủ khiến nhiều người chùn bước.
"Sao lại không chịu chứ! Cháu vừa xinh đẹp lại thông minh, Tiểu Thiền lại lanh lợi đáng yêu thế này, yêu cháu là bỗng dưng có được cô con gái ngoan."
Thím Trần tiếp tục khuyên nhủ: "Tiểu Chu à, thím không lừa cháu đâu, bên kia biết rõ hoàn cảnh của cháu rồi mới gật đầu đồng ý đấy. Thím cũng gặp chàng trai đó rồi, cách đối nhân xử thế vô cùng tốt."
Thím Trần lôi điện thoại ra lướt lướt vài cái, tìm được bức ảnh rồi đưa sát trước mặt cô.
Trong ảnh là một người đàn ông đeo kính, trông cao ráo, sạch sẽ, ánh mắt nhìn vào ống kính rất đỗi ôn hòa.
Nếu có một người đàn ông thích hợp, hợp tính với cô, lại tốt với Tiểu Thiền, cô cũng không ngại cùng người đó tiến tới.
Suy cho cùng con người ta vẫn phải hướng về phía trước.
Thím Trần mừng rỡ ra mặt, gọi điện ngay cho người mai mối bên kia.
Lúc cúp máy thì thời gian đã được chốt xong xuôi: "Bên đó bảo tuần này cậu Trần đang đi công tác ở thành phố, cuối tuần mới về được nên hẹn tối thứ Bảy tuần này nhé, địa điểm lát nữa thím gửi sau."
"Dạ."
Thím Trần chưa vội về ngay, lại tựa vào quầy bốc thuốc bắt đầu buôn chuyện, vẻ mặt vô cùng bí hiểm: "Tiểu Chu này, cháu nghe tin gì chưa, khu này của chúng ta sắp bị giải tỏa rồi đấy."
Chưa nghe thấy bao giờ, Chu Duyên kinh ngạc ngước mắt lên: "Thật ạ?"
"Thật mà! Hôm qua tổ trưởng Vương cùng mấy người khác đi họp rồi, không biết bàn những gì nhưng chắc một hai ngày nữa là mọi người biết cả thôi."
Thím Trần tặc lưỡi cảm thán: "Năm ngoái khu nhà cũ bên phố Phương Tử giải tỏa, được đền bù cả tiền lẫn nhà, có người phất lên một cái là cả đời không lo ăn lo mặc nữa. Lần này chuyện tốt cuối cùng cũng tìm đến chúng ta rồi."
Chu Duyên lại khẽ nhíu mày.
Khu phố Vân Khê này là nơi nhiều gia đình đã sinh sống qua mấy thế hệ, hơi thở cuộc sống và nét văn hóa vô cùng đậm nét, liệu giải tỏa có thực sự là một chuyện tốt?
Hơn nữa, phòng khám Đông y này được truyền từ đời ông nội cô, rồi đến bố cô tiếp quản mấy chục năm, giờ đến tay cô mới chưa đầy năm năm…
Thím Trần vẫn tiếp tục nói: "Tổ trưởng Vương bảo sau này Vân An chúng ta sẽ là khu vườn sau nhà của thành phố lớn, chuyên phục vụ cho mấy ông bà cụ đã nghỉ hưu đến tĩnh dưỡng, vui chơi. Khu đô thị dưỡng lão quy mô lớn bên phố Phương Tử đã đi vào hoạt động rồi đấy, chao ôi, cái gì cũng có, từ bệnh viện, siêu thị cho đến cả trường học dành cho người cao tuổi, đúng là thiên đường nghỉ dưỡng cho người trên thành phố. Nghe đâu chỗ chúng ta đây còn sắp xây một bệnh viện lớn nữa cơ.”
Chu Duyên thắc mắc: "Còn xây cả bệnh viện nữa ạ? Chẳng phải Bệnh viện Nhân dân, Bệnh viện Đông y, Bệnh viện Sản - Nhi đều có đủ rồi sao?"
"Thím thì biết gì nhiều đâu, nghe nói là kiểu bệnh viện chuyên khoa tư nhân ấy, định xây thành một bệnh viện nghỉ dưỡng an dưỡng hàng đầu cả nước đấy."
Thím Trần lại ghé sát vào hơn: "Người ta đồn rằng, ông chủ đứng sau vụ giải tỏa chỗ chúng ta chính là ông chủ của khu dưỡng lão bên kia, nghe đâu là một tập đoàn y tế lớn, đứng sau tập đoàn ấy là gia tộc họ Giang ở thành phố Bắc."
"Thím đi dò hỏi xem nhà họ Giang này có lai lịch thế nào, chao ôi…" Thím Trần hít ngược một hơi khí lạnh, rồi bật cười lớn đầy sảng khoái: "Chúng ta sắp phát tài to rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

