Cô hẹn gặp Trần Bách Niên tại một quán cà phê cách trường Trung học Vân An không xa.
Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, trong trường chỉ có học sinh lớp 12 đang học phụ đạo, thế nên quán cà phê ban ngày cũng chẳng có mấy khách.
Chu Duyên chọn một bàn gần cửa sổ rồi ngồi xuống.
Đối diện bên đường bên kia cửa sổ là sân bóng rổ của trường học, lúc này cũng không một bóng người.
Nhìn khung cảnh trước mắt, cô cũng không tránh khỏi nhớ lại những ngày tháng học cấp ba của mình.
Đó là một quãng thời gian bận rộn đến mức cô chẳng còn thời gian cho cuộc sống riêng.
Mỗi ngày cô đều thức dậy lúc 6 giờ sáng, khi trời mới tờ mờ, trên mặt sông Vân Khê luôn bao phủ một lớp sương mù trắng xóa tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
11 giờ đêm ký túc xá tắt đèn, đợi quản lý ký túc xá đi kiểm tra xong, cô lại lén lút cầm sách ra hành lang nơi có ánh đèn khẩn cấp để học tiếp.
Đêm rất tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng vọng âm thầm của chính mình đang nhẩm bài.
Sự bướng bỉnh cố chấp muốn chứng minh bản thân ấy cứ thế kéo dài cho đến tận những năm đại học.
Suốt năm năm đại học, cô cũng chưa từng lơi lỏng một phút giây nào, thư viện đã trở thành ký túc xá thứ hai của cô.
Chỉ khác là, ba năm cấp ba với đủ bốn mùa xuân hạ thu đông đều do một mình cô trải qua và cảm nhận, còn thế giới sau tuổi 19 của cô lại có thêm một bóng hình.
"Kính coong…"
Có khách đẩy cửa bước vào quán cà phê, Chu Duyên thôi suy nghĩ, ngẩng đầu lên.
Đối tượng xem mắt trong bức ảnh xuất hiện ở cửa, cô lịch sự mỉm cười chào anh ta.
Trần Bách Niên khựng lại một lát, buông tay đang vịn cửa kính ra rồi bước lại gần.
Câu đầu tiên anh ta nói là: "Đã lâu không gặp."
Chu Duyên chưa hiểu lắm: "Chúng ta quen nhau sao?"
Trần Bách Niên kéo ghế ngồi xuống, tự nhiên cười nói: "Quả nhiên là em quên thật rồi. Năm lớp 10 chúng ta từng là bạn học suốt một năm đấy, sau đó phân ban, em học lớp 1, tôi học lớp 6."
Chu Duyên thực sự không nhớ một chút nào, nên ái ngại nói: "Xin lỗi anh nhé, tôi không có ấn tượng gì cả."
"Không sao đâu, tôi hiểu mà."
Trần Bách Niên gọi đồ uống với nhân viên phục vụ xong xuôi thì quay sang nhìn cô, ánh mắt có phần thâm trầm.
Chu Duyên chạm mắt với anh ta một cái rồi chủ động rời mắt đi trước.
Trần Bách Niên khẽ mỉm cười: "Em thay đổi nhiều thật đấy."
Từ lớp 10 đến lớp 12, Chu Duyên luôn đứng nhất khối, anh ta muốn không có ấn tượng với cô cũng khó.
Chu Duyên của ngày ấy lạnh lùng, cô độc, không có bạn bè, lại vô cùng khó gần.
Thế nhưng Chu Duyên của bây giờ trông thật dịu dàng, ôn hòa.
Những bệnh nhân từng đến chỗ cô khám đều nói bác sĩ Chu rất dịu dàng lại chu đáo, trò chuyện với cô thôi cũng đủ khiến tâm trạng tốt lên.
Trần Bách Niên không thân thiết với cô, có lẽ thời gian trôi qua đã làm dịu đi tính cách của cô, cũng có lẽ là vì cô con gái nhỏ. Thế nhưng những điều đó đều không quan trọng.
Anh ta chủ động khơi gợi câu chuyện: "Dạo này phòng khám buôn bán thế nào rồi?"
"Cũng tạm ổn, đủ trang trải cuộc sống thôi."
"Em đã nghe chuyện giải tỏa chưa?"
"Ừm, tôi nghe rồi."
"Hai hôm trước tôi có đi thành phố Nam, chuyện này đã được quyết rồi, không thay đổi được nữa đâu. Chính quyền thành phố Nam và Vân An đã có quy hoạch từ vài năm trước."
Trần Bách Niên nhìn cô: "Chắc thứ Hai tuần này họ sẽ tập hợp các đại diện lại để họp, em có mong muốn hay yêu cầu gì không?"
Chu Duyên kinh ngạc: "Anh đang làm ở…?"
"Cục Xây dựng. Tôi phụ trách mảng giải tỏa phố Vân Khê lần này và cả dự án bệnh viện mới nữa."
Chu Duyên gật đầu: "Ra là vậy."
Cà phê được bưng lên, Trần Bách Niên nhấp một ngụm rồi nói tiếp: "Tập đoàn Y tế Vị Lai trúng thầu dự án này có chống lưng là gia tộc họ Giang ở thành phố Bắc, thế lực vô cùng đáng gờm. Lúc họp hành các em cứ mạnh dạn đưa ra yêu cầu của mình, biết đâu lại được hết đấy."
Nhà họ Giang…
Chu Duyên mím môi, khẽ hỏi: "Sao gia tộc họ Giang ở thành phố Bắc lại tìm đến một thị trấn nhỏ như của chúng ta làm gì?"
Trần Bách Niên là người khiêm tốn, hòa nhã, cách ăn nói lại vô cùng chừng mực.
Suốt buổi cà phê, anh ta không hề mang lại cảm giác gò bó hay khó chịu nào cho cô.
Gần 5 giờ, Chu Duyên nhìn ra ngoài thấy lượng học sinh bắt đầu đông dần lên.
Cô thầm nghĩ không biết bà Trình Tĩnh Phong đã đến phòng khám đón Chu Tiểu Thiền chưa, nếu chưa thì lại phải làm phiền thím Triệu trông chừng cô nhóc hộ.
Người đàn ông đối diện bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi: "Tôi có thể kết bạn WeChat với em không?"
Chu Duyên quay đầu lại: "Được chứ."
Sau khi kết bạn WeChat xong, Trần Bách Niên hơi dè dặt hỏi tiếp: "Em có muốn vào trường đi dạo một lát không? Chắc cũng nhiều năm rồi em chưa quay lại trường đúng không?"
Chu Duyên nhìn anh ta vài giây rồi gật đầu đồng ý: "Đi thôi."
…
5 giờ chiều, ánh mặt trời vẫn còn chói chang oi ả.
Hôm nay Chu Tiểu Thiền cảm thấy trong người uể oải không có sức lực, chẳng muốn ra chỗ cây đa chơi nữa.
Cô nhóc tự mình bê một chiếc ghế đẩu đặt trước cửa, rồi ngồi phịch xuống ngưỡng cửa, hai tay chống cằm tựa lên ghế, tròn mắt nhìn ra bên ngoài.
Chỉ một lát sau, ông Lộ xách giỏ rau đi ngang qua, lên tiếng chào cô nhóc: "Tiểu Thiền đang làm gì đấy cháu?"
Chu Tiểu Thiền nở một nụ cười ngọt ngào: "Ông Lộ ơi, cháu đang ngồi ngẩn người ra chơi ạ~"
Ông Lộ cũng bật cười: "Có muốn về nhà ông ăn cơm không nào?"
"Bà ngoại cháu cũng nấu cơm rồi ạ, cháu cảm ơn ông Lộ nha."
"Được rồi, thế cháu cứ tiếp tục ngồi ngẩn người nhé."
Lại một lát sau, bà Tần lao công đẩy chiếc xe rác nhỏ đi tới.
Chu Tiểu Thiền vội vàng lật đật chạy vào trong phòng khám, xách ra hai túi rác, kiễng đôi bàn chân nhỏ ném vào trong xe rác.
Sau đó, cô nhóc nắm lấy tay cầm của xe đẩy, giống như cuối cùng cũng tìm được việc để làm: "Bà Tần ơi, để cháu đẩy giúp bà nhé!"
Bà Tần đằng kia đang quét rác, vừa ngẩng lên nhìn thấy cả thân hình nhỏ bé của cô nhóc suýt bị tay cầm xe kéo nhấc bổng cả người lên, bèn vội vàng chạy qua đỡ lấy: "Ui da cục cưng của bà, coi chừng ngã bây giờ."
Chu Tiểu Thiền quả thật không thể đẩy nổi chiếc xe, đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi, rồi lại chạy đi cầm cây chổi quét rác, bắt chước người lớn quét đất rất ra dáng: "Thế để cháu quét đất nha~"
Bà Tần thấy cô nhóc làm việc hăng say quá, nên ngồi xuống dưới hiên nhà nghỉ ngơi, cũng không quên nhắc nhở: "Lá cây cũng phải quét sạch đấy nhé."
"Dạ vâng!"
Cuối cùng, sau khoảng bảy tám phút chỉ tổ vướng tay vướng chân cho bà Tần, cô nhóc cũng thấy mệt.
Cô nhóc lật đật chạy vào trong ôm bình nước của mình uống ực ực.
Vừa uống nước, cô nhóc vừa lầm bầm hỏi: "Bà ơi… bao giờ… mẹ cháu… mới về ạ?"
Vừa nãy bác Tưởng ở ngõ 3 gọi điện bảo bị ngã, nhờ người qua xem hộ một chuyến.
Thím Triệu vội vàng xách hộp y tế lên, vừa đi vừa dặn dò: "Mẹ cháu chưa về ngay đâu, lát nữa bà ngoại sẽ qua đón cháu. Bây giờ bà phải ra ngoài có một chút việc, cháu sang nhà cô bên cạnh chơi nhé, đừng có chạy lung tung."
Thỉnh thoảng cả cô Biên Tố, bà Triệu và mẹ đều bận việc đi vắng, Chu Tiểu Thiền sẽ phải ở lại trông tiệm một mình.
Nhưng cô nhóc chẳng sợ chút nào, lập tức ngoan ngoãn vâng dạ: "Dạ!"
Thím Triệu sang tiệm tạp hóa sát vách nhờ người hàng xóm trông chừng cô nhóc hộ, người hàng xóm cũng đã quen với việc này nên bảo bà ấy cứ yên tâm mà đi.
Bà Triệu vừa đi, Chu Tiểu Thiền lại cảm thấy chán chường, cô nhóc lủi thủi ngồi lại lên ngưỡng cửa.
Thân hình nhỏ bé mềm oặt như vũng nước đổ rạp lên chiếc ghế đẩu.
Ngồi đợi một lát, bỗng nhiên có tiếng gọi lanh lảnh cất lên từ phía xa: "Tiểu Thiền ơi!"
Là Đại Đại!
Chiếc lưng nhỏ của Chu Tiểu Thiền lập tức ngồi thẳng: "Đại Đại!"
Đại Đại sống ngay ở ngôi nhà sát vách, lại còn học cùng trường mẫu giáo với cô nhóc nữa, cô nhóc thích Đại Đại lắm!
Đại Đại cũng ngồi xuống ngưỡng cửa hỏi: "Tiểu Thiền ơi, cậu đang làm gì đấy?"
"Tớ đang đợi bà ngoại qua đón."
"Thế mẹ cậu đâu?"
"Mẹ tớ đang đi hẹn hò với bố mới của tớ rồi."
Đại Đại thắc mắc: "Bố mới á?"
"Ừm, nhưng mẹ tớ bảo chú ấy vẫn chưa phải là bố mới đâu, bà ngoại tớ bảo chỉ là đi gặp mặt thôi."
"Thế cậu đã gặp bố mới chưa?"
"Vẫn chưa nữa."
Đại Đại cũng không hiểu lắm, nên chống cằm bắt chước bạn: "Tiểu Thiền ơi, thế bố mới của cậu có phải là người tốt không?"
Người tốt? Chu Tiểu Thiền lập tức liên tưởng đến vài chuyện.
Bố của Đại Đại cực kỳ tốt, vừa cao vừa đẹp trai, ngày ngày đều đưa đón bạn ấy đi học, mua đồ ăn ngon cho bạn ấy, lại còn hay thơm má mẹ của Đại Đại nữa.
Nhưng cũng có những người bố không tốt đâu nhé.
Như bố của bạn Tiểu Nhị Cẩu ở đối diện nhà cô nhóc hay đánh mắng bạn ấy lắm, lại còn suốt ngày cãi nhau với mẹ của bạn ấy nữa, có mấy lần cô nhóc đã đi ngủ rồi mà vẫn bị tiếng cãi vã làm cho thức giấc.
Lại còn có bố của anh Thanh Thanh suốt ngày uống rượu. Bố anh Thanh Thanh cứ hễ uống rượu vào là như biến thành một người khác vậy, bà ngoại bảo chú ấy bị say rượu làm càn, đáng sợ lắm luôn!
Còn cả chú bán hoa quả hay hút thuốc lá ở phía đối diện nữa, người chú ấy hôi rình à, mẹ cô nhóc chẳng thích qua chỗ chú ấy mua hoa quả chút nào.
Cô nhóc không muốn có một người bố như vậy đâu, Chu Tiểu Thiền bĩu môi: "Đại Đại ơi, tớ không muốn có bố là người xấu đâu."
"Nhưng mẹ tớ bảo người xấu đều biết giả vờ làm người tốt đấy."
Cô nhóc lập tức xìu xuống: "Thế thì phải làm sao bây giờ?"
"Tớ cũng không biết nữa."
Chỉ một lát sau, mẹ của Đại Đại gọi cậu bé về ăn cơm, Chu Tiểu Thiền lại trơ trọi một mình.
Cô nhóc thấy thật chán, nên xách chiếc ghế đẩu đi vào trong nhà, leo lên ghế sofa, ôm chặt lấy chú heo bông của mình rồi nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề lớn lao này.
Làm thế nào mới biết được bố mới là người tốt hay người xấu nhỉ?
Phố Vân Khê nằm ở trung tâm Vân An, nhà cửa ở khu phố cổ lụp xụp, cũ kỹ, không còn phù hợp với tốc độ phát triển của khu vực xung quanh, thế nên chính quyền đã có dự định giải tỏa xây dựng lại từ sớm.
Dự án phố Vân Khê thực chất được lập hồ sơ còn sớm hơn cả phố Phương Tử, nhưng do vướng mắc vấn đề bảo tồn văn hóa nên cứ dùng dằng kéo dài mãi cho đến năm nay mới chính thức bắt đầu đấu thầu.
Nhờ sở hữu vị trí địa lý đắc địa cùng tiềm năng phát triển vượt trội, cuộc cạnh tranh giữa mấy doanh nghiệp lớn diễn ra vô cùng gay gắt.
Cuối cùng, Tập đoàn Y tế Vị Lai thành lập bốn năm trước nhờ có chỗ dựa vững chắc là gia tộc họ Giang ở thành phố Bắc đã trúng thầu với ưu thế áp đảo.
Sau khi kết thúc cuộc họp ở thành phố Nam vào thứ Sáu, theo kế hoạch ban đầu thì Giang Thính Lan sẽ quay trở lại thành phố Bắc vào thứ Bảy.
Thế nhưng anh đột ngột thay đổi ý định, nói muốn tới phố Vân Khê khảo sát một chuyến, trợ lý Tống Thành đành phải thay đổi lịch trình.
Khu đô thị dưỡng lão đã dần đi vào hoạt động, họ nghỉ chân tại một khách sạn nghỉ dưỡng kiểu căn hộ nằm trong khu đô thị.
Khách sạn này được xây dựng theo tiêu chuẩn năm sao, các trang thiết bị và dịch vụ đang từng bước được hoàn thiện.
"Sếp Giang, anh muốn nghỉ ngơi trước hay xuất phát đi phố Vân Khê ngay bây giờ ạ?"
Người đàn ông đứng trước cửa sổ trầm ngâm một lát rồi trầm giọng đáp: "Đi phố Vân Khê."
Thị trấn không lớn, đi từ phố Phương Tử đến phố Vân Khê chỉ mất chừng 10 phút.
Chiếc xe vừa dừng bánh, nhóm người phụ trách dự án đã lập tức bước nhanh ra nghênh đón.
Đi đầu là Lý Văn Toàn, anh ta khom người mở cửa xe, kính cẩn nói: "Sếp Giang ạ."
Giang Thính Lan sải bước xuống xe.
Mấy người đứng phía sau Lý Văn Toàn chưa từng tiếp xúc với lãnh đạo cấp cao của tập đoàn bao giờ, lúc này chỉ mới liếc nhìn một cái đã không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Họ nghe đồn 4 năm vị sếp Giang này trước đã dùng thủ đoạn cứng rắn gạt phắt các thế hệ thừa kế khác của nhà họ Giang để tiếp quản toàn bộ gia tộc, đồng thời thành lập Tập đoàn Y tế Vị Lai trong cùng năm đó, kể từ ấy sự nghiệp lên như diều gặp gió.
Y tế Vị Lai tập trung chủ yếu vào mảng an dưỡng tuổi già, năm sau đó đã giành được dự án khu đô thị dưỡng lão phố Phương Tử, năm nay lại tiếp tục trúng thầu dự án bệnh viện dưỡng lão phố Vân Khê.
Cứ ngỡ người nắm quyền tối cao phải là một ông già lão luyện, sâu xa mưu mẹo, nào ngờ…
Mấy người họ lén trao đổi ánh mắt, trong lòng vẫn ngập tràn vẻ khó tin.
Vị sếp Giang này còn rất trẻ, đoán chừng chưa đến 30 tuổi, gương mặt thanh tú, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ cao quý và trầm ổn khó tả.
Bộ âu phục được cắt may vừa vặn khéo léo tôn lên vóc dáng cao ráo, thẳng tắp của anh.
Khí chất lạnh lùng toát ra khắp người khiến người ta có cảm giác anh không phải là kiểu người dễ dàng gần gũi.
Bên cạnh anh là người trợ lý đi cùng, gương mặt cũng vô cùng nghiêm nghị, lộ rõ dáng vẻ tinh anh.
Lý Văn Toàn giơ tay ra hiệu dẫn đường: "Sếp Giang, mời đi bên này ạ."
Người đàn ông khẽ gật đầu, cả nhóm người cùng sải bước đi vào bên trong phố Vân Khê.
Sông Vân Khê được quản lý khá tốt, nguồn nước trong lành và không có mùi hôi, nhà cửa hai bên bờ tuy thấp bé lụp xụp nhưng lại mang đậm nét đặc trưng của địa phương.
Nguyên nhân khiến dự án giải tỏa năm xưa bị trì trệ là do một số nhà lãnh đạo muốn bảo tồn nét văn hóa lâu đời của Vân Khê, nhưng cũng có người cho rằng nhà cửa quá cũ kỹ dễ xảy ra các vấn đề về an toàn.
Thêm nữa, nơi này lại không có ngành kinh tế mũi nhọn nào đủ sức gánh vác sự phát triển của địa phương, phát triển du lịch thì chưa tìm được lối ra, chi bằng dứt khoát gộp phố Vân Khê vào quy hoạch an dưỡng tổng thể cho xong.
Mãi cho đến khi phương án của Y tế Vị Lai cam kết chỉ dỡ bỏ những công trình sập xệ, xuống cấp nguy hiểm để xây dựng lại, đồng thời giữ nguyên cấu trúc tổng thể của phố Vân Khê, hai bên mới tìm được tiếng nói chung.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên Tống Thành tới đây, anh ấy cảm thán: "Nơi này quả thực rất tốt, nếu cải tạo kỹ lưỡng để làm khu du lịch thì cũng là một ý hay."
Ngoài phố Vân Khê được xây dựng dọc theo bờ sông, hai bên đường còn có các con ngõ kéo dài vào sâu bên trong.
Trong ngõ hầu hết là các khu dân cư, ngoài ra còn có trường Mẫu giáo, trường Tiểu học, Trung học cơ sở và một vài công viên nhỏ…
Đi được một lát, Giang Thính Lan dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên tấm biển hiệu đề bốn chữ "Trường Tiểu học Vân Khê".
Nhìn vào bên trong, khuôn viên trường học hiện ra toàn bộ trước mắt, chỉ gồm hai dãy lớp học và một sân trường.
Lý Văn Toàn giới thiệu: "Dân số trẻ ở khu vực phố Vân Khê này di cư đi nơi khác rất nhiều, bây giờ mỗi năm trường Mẫu giáo và trường Tiểu học chỉ tuyển sinh được một lớp thôi mà cũng gần như không đủ chỉ tiêu."
Giang Thính Lan khẽ gật đầu, tiếp tục sải bước về phía trước.
Dọc đường đi đều là những cửa tiệm phục vụ nhu cầu đời sống sinh hoạt của người dân như tiệm cắt tóc, tiệm kim khí, quán mì… Tầm giờ này thưa thớt bóng người qua lại, nhưng việc làm ăn trông cũng không đến nỗi quá ảm đạm.
Đi đi dừng dừng, cuối cùng cả nhóm đi đến quảng trường có cây đa ở cuối con đường.
Giang Thính Lan lại dừng bước một lần nữa.
Lần này anh đứng lại lâu hơn một chút. Lý Văn Toàn chủ động giải thích: "Cây đa này có tuổi đời khoảng 200 năm. Ban đầu phương án của chúng tôi là di dời nó đi nơi khác, nhưng sau đó phương án sửa đổi nên đã giữ nó lại tại đây."
Ánh mắt của Giang Thính Lan lướt qua mấy cụ già đang kê chiếc bàn nhỏ ngồi đánh bài, cuối cùng dừng lại ở tấm biển hiệu của phòng khám Đông y cách đó không xa.
Lý Văn Toàn nhìn theo tầm mắt của anh: "Sếp Giang, anh có muốn qua đó xem thử không?"
Giang Thính Lan hơi nghiêng người, trầm giọng nói: "Hôm nay thế thôi, quay về đi."
Buổi tối vẫn còn lịch trình dùng bữa, Lý Văn Toàn hơi do dự: "Sếp Giang… tối nay…"
Tống Thành kịp thời đỡ lời: "Hai ngày nay sếp Giang bận rộn nhiều việc, tối nay cần nghỉ ngơi."
Lý Văn Toàn vội vàng đáp: "Dạ, vậy được ạ."
Mọi người giải tán hết, bấy giờ Giang Thính Lan mới quay lại, một mình sải bước về phía phòng khám Đông y.
Phòng khám vô cùng yên tĩnh, nghe chừng không có ai bên trong.
Anh bước đến trước cửa, mùi thuốc Bắc nồng đượm lập tức phả vào mặt.
Phòng khám có diện tích vừa phải. Đối diện cửa chính là chiếc tủ đựng thuốc lớn và quầy bốc thuốc. Một bên đặt bàn chẩn mạch, trên mặt bàn bày biện ngay ngắn sổ sách bệnh án cùng giấy bút. Bên còn lại là khu vực nghỉ ngơi, kê một bộ ghế sofa gỗ gụ lâu năm bóng loáng cùng bàn trà. Trên bàn trà bày không ít đồ chơi trẻ con, mấy con thú nhồi bông cũng nằm ngổn ngang trên ghế.
Ánh mắt Giang Thính Lan dừng lại ở chú heo bông nhỏ kia.
Tống Thành cảm thấy kỳ lạ hỏi: "Cửa mở mà không có ai sao?"
Có lẽ nghe thấy tiếng động, từ phía sau quầy bốc thuốc cao hơn một mét đột nhiên nhô ra một cái đầu nhỏ với mái tóc tơ mềm mại.
Đôi mắt đào hoa xinh xắn chớp chớp, hàng lông mi dài cong vút cũng khẽ rung rinh.
Có bệnh nhân đến kìa!
Chu Tiểu Thiền dùng đôi bàn tay nhỏ bé chống lên mặt quầy, kiễng chân cố gắng leo lên chiếc ghế cao.
Sau đó cô nhóc bắt chước dáng vẻ của mẹ, ngồi vô cùng nghiêm trang, nhưng cất giọng lại ngọng nghịu non nớt: "Xin chào ạ~ Chú thấy khó chịu ở đâu thế ạ?"
Ánh mắt của Giang Thính Lan trầm xuống, anh tiến lên hai bước rồi lại dừng lại, khẽ hỏi: "Cháu tên là gì?"
Chu Tiểu Thiền nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ: "Chu Tiểu Thiền ạ, không phải là "thèm" ăn đâu nhé, mà là con ve sầu kêu râm ran ấy ạ."
Chu Tiểu Thiền.
Giang Thính Lan nhẩm lại cái tên này trong lòng.
"Mẹ cháu đâu rồi?"
"Mẹ cháu…" Chu Tiểu Thiền đột ngột khựng lại.
Mẹ đã dặn rồi, không được tin người lạ.
Cô nhóc liếc nhìn vị chú đẹp trai này một cái, đôi mắt to tròn đảo liên hồi, rồi lại nhìn ra cửa.
Chờ đến khi nghe thấy giọng nói oang oang của cô ở sát vách, cô nhóc mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
Cô hàng xóm dữ dằn lắm nhé, thường xuyên mắng chú chồng sợ đến mức không dám ho một tiếng, cô ấy còn hay cầm chổi đuổi đánh chú chồng nữa cơ!
Chu Tiểu Thiền nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé, mở to mắt để lấy lại khí thế: "Mẹ cháu sắp về rồi, nhanh lắm đấy nhé!"
Giang Thính Lan không bỏ sót bất kỳ biểu cảm và động tác nhỏ nào của cô nhóc, anh khẽ mỉm cười.
Im lặng vài giây, anh lại hỏi tiếp: "Thế bố cháu đâu rồi?"
Lần này Chu Tiểu Thiền không hề do dự chút nào, lanh lảnh trả lời thật to: "Bố cháu chết rồi ạ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

