Đàm Tuyền tuyệt đối không thể ngờ rằng những việc phát sinh trong phòng họp đều được truyền lên BBS không thiếu một chữ nào. Ý nghĩ đầu tiên của anh ta là Phương Bình An cố tình hãm hại anh ta, nhưng nhìn thời gian đăng bài thì Phương Bình An hoàn toàn không thể làm được, gần như là tường thuật trực tiếp tại hiện trường, những gì bọn họ nói trong phòng hội nghị đều được đăng trên BBS chỉ trong vòng 1-2 phút sau.
Lúc ấy di động của Bình An để trên mặt bàn, cô ta hoàn toàn không có khả năng truyền tin tức đi, nhất định là do hai cấp dưới của cô ta, nhất định chính họ truyền nội dung hội nghị lên.
Tuy rằng hoài nghi các cô nhưng anh ta cũng không có chứng cớ, mà cho dù là có chứng cớ thì anh ta có thể làm được cái gì đây? Lần này anh ta thật sự bị Phương Bình An gài bẫy hãm hại.
“Không phải các em thì còn ai vào đây? Hội Sinh viên có ai anh hùng hảo hán thấy việc nghĩa liền không chùn tay đến bực này à?” Tống Tiếu Tiếu nho nhã hếch cằm hỏi.
Việc buộc Đàm Tuyền công khai nói xin lỗi trong phòng họp chẳng qua chỉ là đàn áp khí thế của anh ta, nhưng khi bài viết xuất hiện trên BBS thì đồng nghĩa với việc đánh anh ta hai bạt tai ngay trước mặt sinh viên toàn trường, hơn nữa lại vừa vang vừa nặng, hình tượng anh ta lúc này xuống dốc không phanh.
“Bất kể là ai, Đàm Tuyền còn rất ít cơ hội để liên tục giữ chức rồi.” Hội Sinh viên trường họ mỗi năm bầu cử một lần, trước nay chưa từng có Hội trưởng Hội Sinh viên nào bị kéo xuống ngựa trước khi tốt nghiệp cả, nói không chừng Đàm Tuyền muốn phá vỡ kỷ lục này để làm một Hội trưởng duy nhất chỉ mới làm một năm đã bị thay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


