Rõ ràng tự Đàm Tuyền không thể đàm phán việc hợp tác với các công ty nên do đó cũng không xin được tài trợ, giờ nói kiểu này lại giống như bữa giờ cô là người liên hệ với các công ty. Cô hiểu Thầy Tiếu không thể không giữ thể diện cho Đàm Tuyền, nhưng cho dù đây là vì Hội Sinh viên mà suy nghĩ, cô cũng sẽ không để cho Đàm Tuyền trốn tránh trách nhiệm một cách thuận lợi vậy được.
“Thầy Tiếu à, em làm sao có bản lĩnh cao như vậy được, trước kia tiền tài trợ đều do Tổ trưởng chúng em... A không, Tổ trưởng tiền nhiệm tìm về, em chỉ là chân lon ton đứng cạnh hụ hợ thôi chứ thật ra có tác dụng bao nhiêu đâu. Em cũng đã nói với Thầy rồi, có thể được bầu chọn là Tổ trưởng Tổ Ngoại giao thì nhất định bản lĩnh không thấp, chắc chắn học trưởng Đàm sẽ có đề nghị thích hợp mà.” Bình An cười tủm tỉm đánh trái banh ngược trở về.
Đàm Tuyền nghe vậy thì sắc mặt hơi đổi, anh nhớ lại hai tuần qua khó khăn thế nào khi đến các công ty lớn để xin tài trợ. Đừng nói là không gặp được cấp quản lý, mà ngay cả vài người gác cổng cũng nhìn anh bằng cặp mắt xem thường. Sau khi có Thầy Tiếu cùng đi, mặc dù có thể gặp được người phụ trách nhưng vừa nghe nói họ từ Đại học Kinh tế Ngoại thương đến thì ai cũng hỏi sao trước kia đều là Phương Bình An đến gặp họ xin tài trợ mà? Mỗi lần nghe được câu trả lời là bây giờ do anh phụ trách hạng mục xin tài trợ, những quản lý đó đều tìm đủ mọi lý do để từ chối bọn họ.
Đúng là lũ ếch ngồi đáy giếng.
Thầy Tiếu cười ha ha vài tiếng, nói với Bình An, “Đàm Tuyền dù sao cũng chỉ là kiêm nhiệm nên không quen thuộc lắm với các sự tình của Tổ Ngoại giao, cụ thể nên làm thế nào vẫn do em quyết định.”
Cứ hễ người nào thuộc Tổ Ngoại giao mà có quan hệ tương đối tốt với Bình An đều không hề tham dự bất cứ hội nghị nào trong học kỳ này.
“Chẳng lẽ cô tự cho rằng cô rất lợi hại?” Đàm Tuyền không nhịn được đốp lại một cách mỉa mai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
