Bình An nhận được điện thoại liền hỏi một câu, “Họp toàn thể thành viên Hội Sinh viên, hay chỉ có cán bộ?”
Liễu Mi trả lời, “Chỉ có Tổ Ngoại giao.”
“Vậy ngày nào họp toàn thể Hội Sinh viên thì tôi lại đến tham gia, còn chỉ là Tổ Ngoại giao thì dù sao đã có vị hội trưởng vạn năng Đàm Tuyền ở đó rồi nên cũng không cần sự có mặt của tôi đâu. Cứ vậy đi.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Đùa đấy à, tẩy chay cô lâu như vậy tưởng chỉ cần một cú điện thoại là dễ dàng thoát được ư? Sao cô lại để Đàm Tuyền qua trót lọt vậy được? Không phải xem thường cô đó sao, vậy thì đừng có mà vác mặt đến cầu xin cô nhé.
“Hội Sinh viên thông báo cho tớ đi họp đấy.” Bình An tựa vào ban công cạnh cửa, cười nhàn nhạt nói.
Kỷ Túy Ý ngẩng đầu lên, đôi lông mày nhíu lại, “Rốt cuộc Đàm Tuyền không chống đỡ nổi nữa rồi à.”
“Nô lệ vùng lên ca khúc khải hoàn.” Tống Tiếu Tiếu vừa gõ chữ vừa chậm rãi thả từng từ khỏi miệng như đọc bài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

