Điện thoại di động truyền đến âm thanh tắt máy tút tút, Bình An cười khổ một tiếng, cô có cảm giác hình như Ôn Triệu Dung còn có lời gì đó chưa nói ra. Ý niệm này cũng chỉ chợt lóe lên trong đầu, cô đã thả lại điện thoại di động vào trong túi, đẩy cửa kiếng vào KTV. Đang muốn đi tới tiếp tân hỏi xem các bạn cô vào phòng số mấy thì cửa kiếng lại một lần nữa bị đẩy ra, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mắt.
Người này mặc áo jean xanh bạc màu, bên trong là áo len cao cổ màu đen thoải mái, quần da màu đen, thoạt nhìn vừa đẹp trai vừa lãng tử, hết sức phù hợp với mode thời thượng của giới trẻ. Người này nếu không phải là Khâu Thiếu Triết đang đắc chí làm mưa làm gió trong trường học thì còn ai vào đây?
“Bình An.” Khâu Thiếu Triết đẩy cửa vào liền gặp được gương mặt xinh đẹp trong sáng thì mắt sáng rực lên.
“Sao anh lại ở đây?” Bình An nhíu mày nhìn anh một cái, rồi xoay người đặt câu hỏi với tiếp tân.
Khâu Thiếu Triết đi tới cạnh Bình An, cười hì hì nói, “Hôm nay thấy tâm tình tốt nên tới đây, đương nhiên là để hát Karaoke uống rượu vui đùa rồi. Em đi cùng ai? Muốn đi với anh không?”
Ánh mắt Bình An nhìn anh có chút phức tạp, đúng vậy, với hiểu biết hiện nay của cô về Khâu Thiếu Triết, mặc dù anh có tính ngông nghênh một chút nhưng bản chất không xấu, lại là người đầy nghĩa khí với bạn bè, kiểu gì cũng không thể tin được anh sẽ là người hãm hại cô trong tương lai...
“Anh làm cách nào vậy? Anh có bạn trong Hội Sinh viên hả?” Bình An không thể trả lời thẳng câu hỏi của anh, có lẽ phải chờ thêm một thời gian nữa thì cô mới có thể hoàn toàn yên tâm về anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

