Nhìn từ bên ngoài thì quán ăn có vẻ đơn sơ, bên trong bày bảy tám cái bàn, không còn chỗ ngồi nào còn trống, xem ra kinh doanh rất tốt. Khi Nghiêm Túc và Bình An đi tới, có không ít người quăng cho bọn họ ánh mắt ngạc nhiên.
Đặc biệt một người toàn thân là hàng hiệu giống như Nghiêm Túc, khí chất tao nhã cao quý, trông chẳng hợp với hoàn cảnh nơi này chút nào. Nhìn cách nào cũng thấy đôi trai thanh gái lịch này hẳn là nên ngồi ở một nhà hàng Tây không khí tốt đẹp mà uống rượu đỏ ăn thịt bò bít tết mới phải, sao có thể mồm miệng nhồm nhoàm mà ăn giống bọn họ được chứ?
Nghiêm Túc lại giống như không hề nhận thấy được ánh mắt khác thường của người khác, dắt tay Bình An đi tới ngồi xuống ở một cái bàn mới vừa có người rời đi, “Nơi này kinh doanh rất tốt, xem ra đồ ăn chắc là không tồi.”
Bình An nhìn anh một cái, thái độ này cũng quá nhẹ nhõm tự tại rồi, giống như anh không hề cảm thấy người có địa vị cao không thể với tới như anh xuất hiện ở một quán ăn nho nhỏ như thế này có thể làm cho người ta kinh ngạc đến méo miệng vậy.
“Tôi chẳng muốn ăn cái gì cả.” Tuy rằng đã ăn vài miếng sushi ở nhà hàng Thiên Anh Hoa với Lê Thiên Thần, nhưng kỳ thật cô căn bản chưa ăn bao nhiêu thì đã buông đũa, đối diện với Lê Thiên Thần thì làm sao mà cô còn khẩu vị được.
Bà chủ mặc áo khoác ngoài vải thô đi tới viết thực đơn, đôi mắt hẹp dài lên xuống không ngừng trên người Nghiêm Túc, ánh mắt này bộ không sợ chồng bà ấy ghen sao? Bình An cảm thấy buồn cười nghĩ vậy.
Trong ánh mắt nóng rực của nhiều người, Nghiêm Túc vẫn thong dong tự tại gọi thức ăn như thường, cũng không cần hỏi xem Bình An có muốn hay không liền gọi mì thịt bò cho cô, sau đó cười với bà chủ trọng tuổi, nói, “Trước hết như vậy đã, cám ơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

