Từ trên xe bước xuống, Bình An liếc mắt một cái liền thấy Lê Thiên Thần mặc âu phục màu đậm đứng ở ngoài cửa Thiên Anh Hoa chờ cô, những ánh đèn sặc sỡ lóa mắt chiếu trên người anh ta càng làm rõ dáng người cao to đẹp trai, dáng vẻ đứng chờ yên lặng hấp dẫn không ít sự chú ý của những phụ nữ đi ngang qua.
“Bình An!” Gương mặt đẹp trai lạnh lùng đột nhiên thay đổi như băng tan trên mặt hồ tĩnh lặng tràn ra tầng tầng nụ cười dịu dàng, cất bước đi về hướng Bình An.
“Chờ lâu chưa?” Bình An gật đầu chào anh ta, tránh cánh tay anh ta đưa tới muốn dắt tay của cô.
“Anh cũng vừa tới, mới tựu trường bận không?” Lê Thiên Thần hạ mắt lưu luyến nhìn cô. Anh ta trở về Thành phố G đã mười ngày nhưng vì vội vàng muốn soạn sửa để đi Thành phố S nhậm chức nên căn bản là không có thời gian tìm cô. Giờ nhìn thấy gương mặt trắng nõn mềm mại của cô mới biết mình nhớ cô bao nhiêu.
Bình An cười nói, “Vậy sao? Anh còn chú ý đến cái này à?”
Lê Thiên Thần nhìn cô chăm chú thật sâu, “Anh quan tâm đến tất cả những điều về em.”
“Cám ơn, anh thật là nhân viên tốt của ba tôi, ngay cả con gái ông cũng quan tâm như vậy.” Bình An cố ý vặn vẹo ý tứ của anh ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)