“Hiểu Vân biết em muốn đến chỗ chị, cho nên đi cùng.” Lâm Tĩnh cười nói, đây là lần đầu tiên cô tới ký túc xá của Bình An, “Học tỷ, ký túc xá của mấy chị thật xinh đẹp.”
“Ký túc xá của trường không phải đều giống y như nhau sao?” Bình An cười hỏi.
“Ký túc xá của các chị tốn rất nhiều tâm tư nha, cảm giác đặc biệt ấm áp.” Mặc dù các ký túc xá đều giống nhau về bố cục, nhưng bởi vì cách trang trí tỉ mỉ nên cảm giác cũng không giống nhau.
Bình An cười nói, “Đây đều là ý tưởng của ba vị mỹ nữ kia, chị lười lắm, nhưng đã là một cô gái thì nhất định phải đối xử tử tế với chính mình, bất kể là chỗ ở hay là quần áo trên người, không cần tốt nhất nhưng phải thoải mái nhất.”
Diệp Hiểu Vân nhìn như gương mặt của Bình An vẫn tươi như hoa hai má lúm đồng tiền, chần chờ một chút mới hỏi, “Học tỷ, hiện tại rất nhiều người trong Hội Sinh viên đều tin tưởng lời nói Đàm Tuyền, cho là chị cư xử không phải với anh ta, có nên giải thích với họ một chút không?”
“Hừ, lê lết theo bọn họ mà giải thích thì có hữu dụng không?” Lâm Tĩnh còn tức giận việc mình bị gạt ra rìa, không thông báo cho bọn họ đi họp, đã vậy còn tự tiện để Đàm Tuyền kiêm nhiệm vị trí Tổ trưởng Tổ ngoại giao.
“Chuyện ở Hội Sinh viên không cần để ý làm gì, hôm nay chị tìm các em tới là vì muốn cùng nhau bàn bạc một chuyện khác. Chuyện này là chuyện riêng của chị, không liên quan gì đến chuyện của Hội Sinh viên.” Bình An nói, hiện giờ cô không có thừa tâm tư đâu mà đi để ý người ta nghĩ về cô như thế nào, chỉ cần đem cửa hàng độc quyền LENKA của mình phát triển thành công, sau đó cô mới có thể chuyên tâm đối phó Đàm Tuyền.
“Ý chị là chuyện làm thêm nói trên diễn đàn đó hả?” Lâm Tĩnh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


