Ngày đầu tiên đến làm tại Phương Thị, tâm trạng của Bình An cũng khá hồi hộp và lo lắng, nhưng biểu hiện ngoài mặt vẫn không ai nhìn ra được. Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở đơn giản thoải mái, áo sơ mi trắng hơi ôm, bên ngoài khoác chiếc áo giả vest màu trắng gạo móc gài đơn giản có những đường may chấn song song đầy nữ tính, bên dưới là quần tây ống túm, toàn thân toát ra một vẻ nhẹ nhàng thanh thoát mà nhanh nhẹn, lại không làm cho cô có vẻ già dặn.
Cô thong dong tiến vào từ cổng chính, trước những tia mắt từ chung quanh phóng tới, cô cũng chỉ thẳng người, giữ vẻ mặt trầm tĩnh bình thản tiến về phía thang máy.
“Chào buổi sáng!” Sau lưng Bình An truyền đến một giọng nói ôn hòa quen thuộc, “Bình An, cảm giác ngày ngày đầu tiên đi làm thế nào?”
Là Lê Thiên Thần! Đáy mắt Bình An thoáng hiện một tia chán ghét nhàn nhạt nhưng nụ cười trên mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, “Chào buổi sáng, Phó Tổng Lê.” Cố ý kéo xa quan hệ giữa bọn họ.
Lê Thiên Thần không tỏ vẻ ngại ngùng gì trước thái độ lạnh nhạt của Bình An, cười nói, “Không ngờ lại có một ngày chúng ta lại trở thành đồng nghiệp nhỉ, về sau xin chỉ giáo nhiều hơn!”
Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, những nhân viên kia dạt ra nhường một lối cho Bình An và Lê Thiên Thần đi vào trước.
Sau khi hai người đã đứng bên trong, nhân viên bên ngoài lại không có ai dám bước vào đi chung.
Bình An cười cười, “Cùng vào đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



