Bình An nghe Phương Hữu Lợi giải thích xong mới biết tại sao gia đình Phương Hữu Kiệt lại đến Thành phố G lúc này.
Thì ra Phương Dương sắp tốt nghiệp nên cần tìm việc làm. Phương Dương vốn dĩ muốn tự mình tìm đơn vị thực tập nhưng lại bị Phương Hữu Kiệt phản đối kịch liệt. Ông ta cảm thấy phải để anh đến Phương Thị làm việc, cho nên trước đó có gọi điện thoại nói qua với Phương Hữu Lợi. Phương Hữu Lợi thì lo rằng tính cách của Phương Dương cũng cùng một giuộc với anh hai anh nên không đồng ý.
Chuyện của Phương Dương còn chưa bàn bạc xong thì Phương Hữu Kiệt lại kêu Phương Hữu Lợi phải giúp Phương Húc mở cửa hàng ở Thành phố G, hình như là muốn mở cửa hàng điện thoại di động. Cả nhà bọn họ từ cha đến con đều chăm chăm chuẩn bị năm nay sẽ chuyển đến sống hẳn tại Thành phố G, muốn Phương Hữu Lợi tìm nhà cửa cho bọn họ ở.
“Ba, đừng thèm để ý đến nhà đó, bọn họ lòng tham không đáy, cho là lần này thỏa mãn yêu cầu của bọn họ đi, lần sau bọn họ sẽ đòi hỏi nhiều hơn, nhiều hơn nữa.” Bình An nói.
Phương Hữu Lợi cười khổ lắc lắc đầu, vốn dĩ đã qua hai năm rồi, ông thấy dù gì cũng là anh em trong nhà, không để bụng chuyện trước kia cũng được. Nhưng lần này vừa khéo có người trong hội hương lão ở quê ông đến Thành phố G, kể với ông Phương Hữu Kiệt về quê khóc lóc kể lể bao nhiêu chuyện với chú bác hương thân, nói ông vong ân phụ nghĩa ra sao, không xem bọn họ ra cái đinh gì thế nào...
Muốn triệt để phá hư danh tiếng tốt của Phương Hữu Lợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

