“Đừng để mấy người chán phèo đó quấy rầy tâm trạng nữa, Tố Hà, đeo cho Bình An cặp vòng đi con.” Nghiêm lão gia không nhiều lời, nhưng rõ ràng cũng chẳng có hảo cảm gì với Ôn Nguyệt Nga.
Bởi vì ở đây đều là những bậc bề trên nên Bình An cũng khó mà nói cái gì, mặc dù cô rất muốn nói rằng cặp vòng tay này quá quý trọng cô không thể nhận, nhưng nhìn thái độ của Nghiêm lão gia cứ y như nếu lần này cô lại nói ra những lời giống lần trước, có khi ông cụ sẽ cường ngạnh nhét phắt chúng vào tay cô luôn không chừng.
Vu Tố Hà lại lần nữa đeo đôi vòng tay vào cho Bình An, “Bình An, hy vọng về sau các con lúc nào cũng thật vui vẻ.”
Bình An nhìn hai chiếc vòng tay bắt ánh sáng phát ra những tia sáng lung linh trên tay, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, “Cám ơn Ông nội, Bà nội, cám ơn Mẹ.”
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Nghiêm Túc, ánh mắt của cô và ánh mắt dịu dàng nóng rực của anh giao quấn lấy nhau.
Hai người bọn họ ở lại đến xế chiều khoảng ba bốn giờ mới rời đi, sau khi Nghiêm Túc đưa Bình An về nhà còn phải quay lại giúp Vu Tố Hà chuyển hành lý từ khách sạn đến nhà Nghiêm lão phu nhân, biệt thự của riêng bà thì phải đợi đến qua kỳ nghỉ Tết dài rồi mới có thể kêu người đến dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ được, sau đó mới có thể vào ở.
Hôm nay Phương Hữu Lợi có tiệc nên không ở nhà, Viên lão phu nhân hẹn mấy đồng nghiệp già tới chơi mạt chược, lúc Bình An về bọn họ cũng vừa rời đi.
“Bà ngoại, hôm nay chơi vui không ạ?” Bình An đẩy Viên lão phu nhân ra vườn hoa tản bộ. Mấy ngày Tết này trông khí sắc của Viên lão phu nhân rất tốt, động tác đôi tay cũng linh hoạt hơn trước kia một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

