Quản lý Trần rời đi không bao lâu thì Lê Thiên Thần đã tiến vào. Lúc vừa rồi trong cuộc họp, dường như hắn có rất nhiều việc muốn nói, nghẹn đến bây giờ chắc cũng chật vật lắm đây.
“Có chuyện gì sao?” Bình An nhìn Lê Thiên Thần đang đứng trước mặt cô với hai hàng lông mày nhíu chặt và vẻ mặt nghiêm trọng, tò mò hỏi.
Có lẽ nguyên nhân là vì đã ở cùng một chỗ với Nghiêm Túc khá lâu, nên cô cũng học được một chút vẻ mặt và tư thế của anh, đối mặt với người mà cô ghét thì cô không hề có vẻ mặt căng thẳng nữa, mà là một tư thế thoải mái không thèm chú ý.
“Bình An, anh biết em mới vừa nhậm chức nên muốn biểu hiện tài cán của mình. Nhưng làm việc không thể quá hấp tấp, em hiểu không?” Lê Thiên Thần tự mình kéo chiếc ghế đối diện Bình An ra rồi ngồi xuống, dùng một giọng đầy thân tình nói với cô.
“Bình An, thời điểm này không phải là lúc để em bốc đồng. Em đã là Tổng Giám Đốc công ty, mỗi một quyết định của em sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người.” Lê Thiên Thần muốn rèn sắt khi còn nóng, kêu lên.
Bình An vẫn giữ vẻ bình tĩnh ung dung như cũ, khóe miệng nhếch lên một ý cười giễu lạnh lẽo, “Lê Thiên Thần, chẳng lẽ theo ý của anh, cái chức Tổng Giám Đốc này là tôi hoàn toàn may mắn mới lấy được hay sao? Hay là nên nói rằng, so với anh, tôi chỉ thắng bởi vì có ba là Chủ Tịch, cho nên mới thành Tổng Giám Đốc? Có phải anh quá khinh thường tôi, quá đề cao chính anh rồi không?”
Sắc mặt Lê Thiên Thần khẽ trầm xuống, “Bình An, sao lại nói vậy, anh cũng chỉ muốn tốt cho em thôi mà.”
“Tôi cám ơn anh!” Bình An cười nhạt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



