Phương Bình An lấy một phương thức mạnh mẽ để phản đòn một ván vẻ vang. Đỗ Hiểu Mị thật sự đã chọn sai phương pháp để đối phó Bình An, mấy cái chuyện mua chuộc cổ đông như vậy thì chỉ cần dựa vào tiền thôi mà, Đỗ Hiểu Mị có thể mua chuộc, chẳng lẽ Bình An không làm được sao? Với tài sản hiện tại của Bình An, Đỗ Hiểu Mị làm thế nào cũng so không bằng.
Cô muốn cho Đỗ Hiểu Mị thấy rõ, rằng bất kể nhìn từ phương diện nào ả cũng không phải là đối thủ của cô!
Về phần Đỗ Hiểu Mị, thông báo nhận chức vẫn chưa được thông báo xuống, đoán chừng phải đợi sau Tết mới có sắp xếp.
Đối với kết quả này, Bình An dĩ nhiên là hài lòng, vừa sung sướng mà cũng có một chút cảm khái. Rốt cuộc, cô đã có thể làm được như ý nguyện, lấy một phương thức khiến người khác không dám coi thường để tiến vào Tập đoàn Phương Thị. Khác hẳn hình ảnh bình hoa ở kiếp trước, lần này, cô là Tổng Giám Đốc có thể quyết định sự phát triển của công ty trong tương lai rồi.
Nhưng mà, nếu cô phải đi làm ở Phương Thị thì không thể kiêm nhiệm vị trí Tổng Giám Đốc bên Duy An nữa, cô chỉ có thể làm bà chủ phía sau hậu trường, tìm người khác thay cô quản lý Duy An.
Về phần ứng cử viên... Cô đã có chủ ý, nhưng không biết chị ấy có nguyện ý hay không thôi.
Đối lập với sự thanh thản này của Bình An, lúc Đỗ Hiểu Mị nhìn thấy thông báo nhận chức thì tức giận đến mặt mày cũng xanh lét, nếu không phải là đã tu dưỡng hằng ngày thì ả đã gần như nhảy đến xé nát thông báo ngay tại chỗ.
Con oắt Phương Bình An chết tiệt này! Tại sao lần nào cũng đều là con nhóc dở hơi này làm hư chuyện tốt của ả!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
