Bình An đứng ở trên bục, bình tĩnh tự tin phát biểu về kỳ vọng và phát triển của cô đối với công ty trong tương lai, về những điều sẽ thực hiện sau khi nhậm chức...
Bên dưới tiếng vỗ tay ầm ầm vang lên như sấm.
Đứng ở một góc hẻo lánh âm u, Đỗ Hiểu Mị nhìn hình ảnh này mà hận mình không thể nhào lên xé nát khuôn mặt đang tươi cười kia của Phương Bình An.
Bên trong đại sảnh, mọi người đang say sưa hòa mình vào những lời ca điệu múa, không ai chú ý đến vẻ ác độc trên mặt Đỗ Hiểu Mị.
Bình An đi theo bên cạnh Phương Hữu Lợi, đến gặp chào hỏi từng nhân viên cao cấp của công ty, nụ cười luôn sáng ngời động lòng người.
Đến sau khi Bình An đều đã nhất nhất chào hỏi, xã giao xong, thì đã cảm thấy khá mệt mỏi, nhưng cô vẫn giữ thần thái sáng láng như trước, cầm ly nước trái cây đứng sang bên cạnh nghỉ ngơi, không quên nhìn thử xung quanh xem Đỗ Hiểu Mị đang ở góc nào.
Dò xét một vòng mới nhìn thấy thì ra Đỗ Hiểu Mị đang đứng cách cô không xa, đang dùng ánh mắt ngoan độc nhìn cô chằm chằm.
Bình An giơ ly nước trái cây trong tay lên, khóe miệng cong lên một nụ cười giễu cợt, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Đỗ Hiểu Mị cắn răng, hung hăng lườm cô một cái, xoay người sải bước rời đi.
Có ngu xuẩn hơn nữa cũng sẽ không ai lựa lúc này mà gây chuyện với Bình An.
Bình An ngồi ở chỗ này, đưa mắt nhìn đại sảnh huy hoàng náo nhiệt, trong lòng toàn nhớ đến gương mặt đẹp trai đến mị hoặc của Nghiêm Túc. Hình như cô vẫn chưa ăn mừng với anh à nha, cô đã thành công làm Tổng Giám Đốc rồi mà.
Không biết lúc này anh đang làm gì.
Phương Hữu Lợi thấy con gái ngồi một bên với vẻ mặt rối rắm, liền đi tới, “Bình An, sao vậy con?”
“A, ba à, không sao, có thể là hơi mệt.” Bình An lấy lại tinh thần, quay sang nhìn vào vẻ mặt nghi hoặc của Phương Hữu Lợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
