Đối mặt với nguy cơ cổ phiếu trượt dốc, Phương Hữu Lợi vẫn bình chân như vại. Những thành viên khác của HĐQT ngược lại vô cùng sốt ruột, thậm chí có một số người đang băn khoăn không biết tóm lại Bình An có phải là ứng cử viên thích hợp cho chức Tổng Giám Đốc kia hay không.
Bình An bị gọi vào Phương Thị họp, bởi vì quả thật cô không phải là nhân viên Phương Thị mà nhảy ngang vào, hơn nữa lại chẳng có chút kinh nghiệm nào, thật sự rất khó thuyết phục giới đầu tư.
Cô muốn trực tiếp dập tắt mọi hy vọng của Lê Thiên Thần.
Lý Thiệu Hỉ và Lục Vân Đình liếc mắt nhìn nhau, hai người bọn họ là người có tư cách quyết định nhất vào lúc này, dừng một chút, đồng loạt gật đầu một cái.
Bình An vui vẻ nhận thử thách.
Lúc cô rời Phương Thị thì gặp Đỗ Hiểu Mị vừa đi ra ngoài về ở cửa chính công ty, Bình An nhìn thoáng qua phía sau ả, không có Lê Thiên Thần.
Đỗ Hiểu Mị cũng phát hiện ra Bình An, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười tươi đẹp quyến rũ, nụ cười này lan đến cả đáy mắt như có phần đắc ý, “Thật là trùng hợp nha, học muội Bình An tới công ty họp đấy à?”
Bình An mặc kệ ả, đi thẳng về phía xe đậu ở ven đường.
“Phương Bình An!” Đỗ Hiểu Mị cản đường, cười lạnh nhìn cô, “Sao vậy, ngay cả nói chuyện với tôi đôi câu cũng không có can đảm sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

