Nghe tiếng la của Kỷ Túy Ý, Bình An vội vàng từ trong lòng Nghiêm Túc quay đầu ra nhìn, khóe mắt hơi ươn ướt.
Cô gái đang mỉm cười đoan trang tao nhã, thong dong đạp ánh trăng đi tới kia đúng thật là chị Trình Vận rồi! Rõ ràng chỉ mặc một bộ váy dài thanh lịch nhưng lại toát ra khí chất sang trọng quý phái, khiến cho người ta không cưỡng được nỗi nhộn nhạo trong lòng.
“Chị Vận! Chị về rồi.” Bình An vui mừng hô lên một tiếng, vội vàng đi nhanh về hướng Trình Vận.
Trình Vận giang hai tay ôm xiết Bình An một cái, “Lễ đính hôn của em với Nghiêm Túc sao chị lại không về dự chứ. Chúc mừng em.”
“Chị họ, về lúc nào thế?”
“Mới về hôm nay, đưa ông nội về nhà trước rồi chạy tới đây ngay.” Trình Vận cười, buông Bình An ra, “Mau đi tiếp đãi khách khứa đi, rảnh thì tán gẫu tiếp.”
Hôm nay quả thật không phải lúc thích hợp để ôn chuyện, cho dù cô rất muốn biết một năm qua Trình Vận sống như thế nào, nhưng hoàn cảnh không cho phép, Bình An đành phải hẹn với Trình Vận, “Được ạ, ngày mai em nhất định sẽ đến tìm chị.”
Trình Vận cười gật đầu, “Đi chào hỏi khách đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)