Đôi lúc sự đời lại khéo như vậy, hôm nay Bình An cần đến Phương Thị làm một vài thủ tục, mặc dù đã trở thành ứng cử viên cho chức Tổng Giám Đốc, nhưng bên Duy An vẫn còn cần cô quản lý, cho nên cô chỉ có thể nhín chút thời gian chạy qua đây một chuyến.
Thật ra hôm nay cô chỉ tới đây để gặp mặt các thành viên HĐQT, bởi họ ai cũng muốn biết có phải cô thật sự có trong tay nhiều khu đất đang chờ khai thác như vậy hay không. Bây giờ là thời điểm tấc đất tấc vàng, không ai lại không động lòng trước lợi thế đó của cô.
Lúc chuẩn bị quay về, tại đại sảnh công ty ở tầng trệt, cô gặp Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị mới vừa xuống máy bay tới đây.
Bình An khẽ nheo mắt, mặt nở nụ cười điềm tĩnh, cả người tràn đầy tự tin, tất cả vẻ trẻ con ngây ngô trước đây đã bị năm tháng mài mòn rồi dần tan biến. Bây giờ, nhìn cô toát ra khí chất ôn hòa như ngọc, như một viên trân châu thượng đẳng tản ra ánh sáng mượt mà của riêng cô, làm cho người ta nhìn thấy mà không cưỡng nổi liền bị thu hút bởi khí chất trầm ổn thong dong của cô.
Trong nháy mắt Lê Thiên Thần nhìn thấy cô, ánh mắt hắn nhất thời trở nên si dại, nhớ nhung tưởng niệm đã bị chôn sâu tận đáy tâm hồn thật lâu lập tức dâng tràn như gió giật sóng gào. Hắn kích động bước về phía trước mấy bước, mắt nhìn chằm chằm không chớp vào gương mặt dịu dàng của Bình An, “Bình An, đã lâu không gặp, gần đây em khỏe không?”
Gương mặt xinh đẹp động lòng người của Đỗ Hiểu Mị lập tức tối sầm, lạnh lùng nhìn vẻ kích động trên mặt Lê Thiên Thần.
“Tôi rất khỏe.” Bình An mỉm cười gật gật đầu, mắt như có như không liếc sang Đỗ Hiểu Mị một cái, trong lòng cười lạnh. Cách hai năm, xem ra Đỗ Hiểu Mị còn kiều diễm hấp dẫn hơn so với trước kia, chẳng qua trông ánh mắt ả ta nhìn Lê Thiên Thần cũng đủ biết dính dấp giữa hai người này càng ngày càng sâu rồi.
Ừm, quan hệ giữa hai kẻ này càng phức tạp càng tốt.
“Tối nay có rảnh không? Đã lâu không cùng nhau ăn cơm rồi.” Lê Thiên Thần nhiệt tình mời mọc.
Hắn dường như đã quên chuyện chia tay trong bất mãn ở buổi dạ tiệc từ thiện lần trước. Đáy mắt Bình An nhộn nhạo một nụ cười nhàn nhạt, khóe miệng khẽ nhếch, “Không được đâu, lần này anh về đây tôi nghĩ chắc có rất nhiều người đang chờ để tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho anh đó.”
Khóe miệng tươi cười của Bình An dường như có chứa mấy phần giễu cợt, Lê Thiên Thần thấy mà sửng sốt, nhưng khi nhìn kỹ lại thì chỉ thấy nụ cười này của cô dịu dàng đoan trang như hoa nở. Tim của hắn hoảng hốt đập sai nhịp, tự dưng có cảm giác Bình An trước mắt sao thật xa lạ, “Em sẽ tổ chức tiệc mừng anh về chứ?”
Sắc mặt Lê Thiên Thần trở nên trắng nhợt, nhìn Bình An không dám tin, “Em... em sắp đính hôn?”
“Đúng vậy, ngày mai tôi sẽ cho người đưa thiệp mời cho anh.” Bình An cong cong đuôi mắt, xinh xắn như vầng trăng hình lưỡi liềm trên trời, “Tôi đính hôn, nhất định anh Thiên Thần sẽ đến tham dự phải không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)