Bình An cũng không ngờ ba lại dễ dàng đồng ý hôn sự giữa cô và Nghiêm Túc như vậy, lúc tiễn Nghiêm Túc về, Bình An liên tục lôi kéo tay anh hỏi tía lia xem rốt cuộc hai người nói gì lúc ra ngoài ban công.
Nghiêm Túc chỉ cười mà không nói, ánh sáng từ những ngọn đèn đường chiếu lấp loáng trên gương mặt tuấn mỹ như ngọc của anh, chiếu ngược hình dáng cao lớn của anh trên mặt đất, bước đi thong thả nhàn nhã, dưới trời đêm sáng lấp lánh ánh sao này càng hiện ra khí chất bất phàm, tao nhã và cao quý của anh.
Anh nắm tay Bình An, rủ rỉ bên tai cô kể ra lời hứa hẹn anh mới vừa nói với Phương Hữu Lợi.
Bình An chăm chú lắng nghe, rồi trợn tròn cặp mắt nhìn Nghiêm Túc, cái miệng nhỏ nhắn há thành chữ O tròn xoe. Để cho đứa con đầu tiên của hai người mang họ Phương ư?
“Anh nói thật chứ?” Bất kể đứa bé đầu tiên của hai người là trai hay gái đều là trưởng nam hoặc trưởng nữ đó nha, Nghiêm Túc thật sự sẽ đồng ý?
“Cho dù nó mang họ Phương thì vẫn là con của chúng ta mà.” Thanh âm của Nghiêm Túc trầm ấm, hòa lẫn ý dịu dàng bên trong.
“Vậy... Vậy cũng phải được người nhà của anh đồng ý đã chứ.” Trong lòng Bình An vừa ngọt ngào vừa ê ẩm, nắm tay Nghiêm Túc càng chặt thêm.
“Được rồi, đưa anh đến đây thôi, về đi, trời lạnh lắm đó.” Bàn tay ấm áp của Nghiêm Túc sờ sờ đầu cô, dịu dàng nói.
Câu trả lời của cô là càng ra sức ôm anh thật chặt, thật sự luyến tiếc không muốn chia tay anh ngay bây giờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)