Về phần có nên nói rõ quan hệ giữa bọn họ cho Phương Hữu Lợi hay không, hai người đều không nhắc lại nữa, rất ăn ý mà cho qua phần ý kiến chỏi nhau về đề tài này.
Cao ốc văn phòng này rất phù hợp với sở thích của Bình An, cô cũng thích đứng ở chỗ cao thưởng thức phong cảnh bên ngoài, chẳng qua... Đứng ở cửa sổ sát đất nhìn xéo sang tòa nhà đối diện, cô nghi hoặc nhìn Nghiêm Túc, “Đối diện hình như là công ty của anh nhỉ.”
Nghiêm Túc ôm eo cô từ phía sau, dựa cằm trên vai cô, thanh âm trầm ấm quyến rũ nói, “Bảo người ta trang hoàng lại cho phù hợp, chỗ này làm văn phòng của em, anh đứng bên công ty là có thể nhìn thấy em.”
Bình An chỉ xéo vào một văn phòng rất lớn có thể mơ hồ nhìn thấy ở đối diện, “Đó là chỗ của anh đúng không?”
“Ừ.” Nghiêm Túc thấp giọng đáp lời, biết cô muốn tìm văn phòng, anh lập tức nghĩ tới chỗ này. Vốn đã cho người khác thuê, nhưng anh tình nguyện bồi thường tiền vi phạm hợp đồng để giữ chỗ này lại cho cô.
“Nơi này vị trí tốt như vậy, sao vẫn còn chưa có người thuê nhỉ?” Bình An quay đầu lại chọc chọc bờ vai của anh, cười híp mắt hỏi.
Nghiêm Túc cười nói, “Đương nhiên là tại muốn để lại cho em rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

