Hoàng Duệ Thiêm không muốn bàn cùng cô, Bình An cũng không thể đeo bám mãi, không thể làm gì khác hơn là nói với ông lần sau sẽ trở lại xin gặp, khá thất vọng lái xe rời khỏi thôn Đông An.
Không bao lâu sau, Nghiêm Túc gọi điện thoại cho cô, hỏi chuyện cô và ông ấy bàn như thế nào rồi.
Nghiêm Túc cười hỏi, “Vậy kế tiếp định làm gì?”
“Kế tiếp à, đi ăn cơm trưa cái đã rồi nói sau.” Bình An cũng không vì bị Hoàng Duệ Thiêm cự tuyệt mà ảnh hưởng đến tâm tình, ngược lại càng cảm thấy có tính khiêu chiến, càng muốn mua trọn mảnh đất đó.
“Tới đây ăn cơm với anh không?” Lúc nói lời này, Nghiêm Túc đang đứng bên cửa sổ văn phòng, ánh mắt dừng ở cao ốc đối diện. Chẳng bao lâu nữa, nơi đó sẽ trở phong cảnh đẹp đẽ thu hút tầm mắt của anh nhất.
Bình An nói, “Không được, tối nay ba em về, phải ăn cơm với ba, giờ phải về trường đi học nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

