Sau khi về đến nhà, Bình An liền đến phòng tắm để tắm rửa. Hôm nay đi suốt cả ngày thật mệt muốn chết, ngâm mình vào bồn nước ấm thì cảm giác nhẹ nhõm đi không ít. Sau khi sấy khô tóc, Bình An liền nằm ẹp trên chiếc giường mềm mại chuẩn bị ngủ.
Trước khi ngủ, chợt nhớ còn chưa có tin tức từ bên Thành phố J, cô bèn gọi điện thoại cho Phương Hữu Lợi.
“Bình An.” Thanh âm trầm ấm đôn hậu của Phương Hữu Lợi xuyên thấu qua dòng điện truyền tới tai Bình An, “Con chưa ngủ à? Vẫn đang lướt web hả?”
Nghe được giọng nói của Phương Hữu Lợi, Bình An cũng cảm thấy trong lòng đặc biệt mềm mại, vừa có cảm giác an toàn, “Mới vừa ra ngoài ăn cơm với bạn ạ, ba, chuyện thế nào rồi? Khi nào ba về?”
“Đương nhiên rồi.” Bình An làm nũng trả lời.
Hai cha con hàn huyên nửa giờ mới ngắt điện thoại, Bình An mới đột nhiên nhớ tới, dường như ba không hề đề cập gì đến Nghiêm Túc... Thật kỳ lạ, mấy hôm nay tin tức về buổi dạ tiệc từ thiện đó được đăng đầy mặt báo, chẳng lẽ ba không thấy sao? Hay là nói, ba ôm thái độ cam chịu đối với quan hệ giữa cô và Nghiêm Túc?
Không biết tại sao, cô có cảm giác ba sẽ không đồng ý cô và Nghiêm Túc. Trong lòng Bình An hơi thấp thỏm, thứ hai ba về chắc chắn sẽ biết cô đang qua lại với Nghiêm Túc, đến lúc đó không biết sẽ có phản ứng gì nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, lúc Bình An đang muốn chợp mắt tiến vào mộng đẹp thì điện thoại di động lại vang lên, cơn buồn ngủ của cô biến mất, cầm điện thoại di động từ tủ đầu giường lên nhấn nút nghe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


