Buồn bực của Đường Sâm không kéo dài quá lâu, lúc bắt đầu ăn cơm, anh ta lại tiếp tục múa mép, đặc biệt khi nghe nói Bình An muốn mua khu đất ở Đông An thôn thì lập tức xung phong nhận việc, muốn giúp cô hẹn gặp trưởng thôn và bí thư.
“Trưởng thôn Đông An không phải tay vừa đâu. Vì anh với ông ta đã có gặp nhau mấy lần, chứ nếu người không quen mà hẹn ông ta là ông ta cũng không gặp. Cái khó là quan hệ giữa trưởng thôn và bí thư không được tốt lắm, nếu một trong hai người không đồng ý thì hết cách đấy.” Trước đây lúc Phượng Hoàng bắt đầu khởi công, Đường Sâm đã gặp qua mấy lần bí thư và trưởng thôn Đông An nên rất hiểu rõ tình hình nội bộ của họ, “Bất quá bọn họ cũng có chút nể tình đối với anh, nếu em rảnh, anh sẽ giúp em hẹn bọn họ.”
Bình An đang định giao chuyện đăng ký công ty cho công ty dịch vụ làm, cô có thể đặt hết tâm trí vào chuyện thu mua đất, nghe được Đường Sâm muốn giúp cô hẹn trưởng thôn và bí thư Đông An thôn, cô đương nhiên cao hứng, “Vậy phải làm phiền anh rồi.”
Đường Sâm cười y như nghé, “Không phiền, có thể giúp được Bình An là vinh hạnh của anh.”
Nghiêm Túc và Nhâm Tần Phi không biết đang nhỏ giọng nói gì, nghe Đường Sâm nói thế liền cười như không cười giương mắt quét qua, người này gọi Bình An, Bình An đến nghiện rồi thì phải.
“Em muốn mua, em cũng không làm ở Phương thị.” Bình An liếc Nghiêm Túc một cái, cũng không giải thích nhiều với Đường Sâm.
Đường Sâm sửng sốt một chút, anh tưởng Bình An đi làm ở Phương thị, lại đúng lúc phụ trách hạng mục là mảnh đất kia, không nghĩ tới chuyện cô muốn mua riêng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)