Như đã hứa nhé.
Cô không phải là một cô gái mới lớn mới nếm thử tình yêu lần đầu, nhưng hôm nay khi phải hứng chịu thái độ lãnh đạm của Nghiêm Túc đối với mình thì trong lòng cô khó chịu, nhìn thấy anh nói cười với cô gái khác thì bụng lại rất ghen tuông, bởi thế, cô rất rõ ràng rằng mình đã động tâm với Nghiêm Túc.
Cô còn chưa đuổi được Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị ra khỏi Phương Thị, còn chưa trở nên mạnh mẽ, vẫn chưa có năng lực bảo hộ ba và Phương Thị, cũng vẫn chưa làm được thành tích gì để cho ban giám đốc tán thành và cảm thấy tương lai cô có đủ năng lực để quản lý công ty… Cô còn rất nhiều việc vẫn chưa làm được, sao có thể lại bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu một lần nữa chứ?
Đầu óc cô lúc này không thể dùng để yêu đương, mà là muốn học để mình trở nên càng mạnh mẽ hơn, cô không muốn giống như kiếp trước, chỉ có thể làm một con sâu gạo dựa vào người khác để sinh tồn.
Lời này vừa mới nói xong, Bình An đã bị kéo vào trong một lồng ngực dày rộng rắn chắc, cô vội vàng quay đầu trừng người mới tới, “Mắc mớ gì đến anh, buông!”
Người mới tới đương nhiên là Nghiêm Túc cũng đang mang tâm tình vô cùng khó chịu, khuôn mặt tuấn tú của anh tuy rằng còn mang theo ý cười, nhưng đôi mắt lại tối tăm lạnh lẽo, từ trong đôi mắt tối đen toát ra hai luồng lửa giận.
“Em nghĩ rằng anh còn có thể buông em ra sao?” Giọng Nghiêm Túc lạnh lẽo, càng dùng sức ôm cô chặt hơn, ánh mắt kia giống như muốn nuốt chửng cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)