Lúc thanh âm của Hứa lão vang lên, tất cả mọi người có mặt đều an tĩnh lại, Nghiêm Túc cũng thu lại nụ cười, sắc mặt lạnh lùng nhìn về hướng bục.
Mặc dù Bình An trong lòng không thoải mái, nhưng rất rõ ràng mục đích tối nay cô tới đây là gì, lại càng không tình nguyện thừa nhận là mình có để ý Nghiêm Túc nên quyết định coi anh như trong suốt, tập trung lực chú ý quan sát xem tối nay có những nhân vật nào tham gia buổi dạ hội này, người nào cô nên đến chào hỏi, ngó lơ những ánh mắt mà Nghiêm Túc thỉnh thoảng lại quăng về hướng cô.
Nghiêm Túc thấy thần sắc trên mặt cô như thường, chả quan tâm chút nào chuyện anh và người phụ nữ khác trò chuyện thân mật, trong lòng cô hoàn toàn không có anh nhiều như anh tưởng. Nghĩ đến điểm này, Nghiêm Túc càng cảm thấy Lê Thiên Thần đang ngồi bên cạnh cô đặc biệt chướng mắt, gương mặt tuấn tú lại âm trầm thêm vài phần.
Cũng là đàn ông, cũng đều động lòng với cô gái bên cạnh mình, Lê Thiên Thần sao lại không nhìn ra sự chú ý quá mức của Nghiêm Túc đối với Bình An cơ chứ. Từ lần đầu tiên thấy Nghiêm Túc và Bình An đứng chung với nhau là anh ta đã nhìn ra, người đàn ông cao cao tại thượng như chỉ tồn tại trong truyền thuyết này sẽ là uy hiếp lớn nhất của anh ta.
Cũng bởi vì chênh lệch giữa hai người quá rõ ràng, Lê Thiên Thần mới gấp gáp muốn ổn định quan hệ giữa anh ta và Bình An.
“Bình An, em có nhìn trúng cái gì hay không?” Lê Thiên Thần nghiêng đến gần Bình An, đuôi mắt quan sát thấy sắc mặt của Nghiêm Túc càng thêm âm trầm, nụ cười trên mặt anh ta càng thêm dịu dàng.
Trên sàn diễn đang có người mẫu trình diễn vật phẩm đấu giá từ thiện: một chén gốm màu thời Hậu Thanh, kêu giá đến hai triệu.
Bình An lắc đầu một cái, dạ hội vừa mới bắt đầu, cô chỉ cần im lặng ngắm nhìn là được rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)