Lê Thiên Thần đến đón Bình An lúc hơn 6 giờ một chút, nhìn thấy nét tao nhã lại không kém phần khêu gợi này của Bình An thì đáy mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Bình thường Bình An chỉ xinh xắn như trẻ con, hiếm khi ăn mặc có gu quyến rũ như thế này, Lê Thiên Thần thấy sao không động lòng cho được?
“Bình An, đêm nay em thật xinh đẹp.” Anh ta si ngốc nhìn Bình An rồi đột nhiên tiến lên phía trước muốn cúi đầu hôn môi cô.
Bình An lùi mạnh về phía sau tránh nụ hôn của anh ta, sắc mặt lập tức lạnh xuống, thái độ kháng cự rất rõ ràng, “Cám ơn, chúng ta có thể đi được chưa?”
Lê Thiên Thần ngạc nhiên lẫn phẫn nộ nhìn cô, không âu yếm được nên trong mắt anh ta khó nén được nỗi thất vọng, nhưng vì nhìn sắc mặt của Bình An như vậy nên anh ta không muốn làm gì thêm để chọc cho cô mất hứng, mở cửa xe trước ra, “Mời em.”
Bình An cũng không thèm nhìn anh ta, mở cửa xe sau ra ngồi vào ghế, xem Lê Thiên Thần là tài xế để sai khiến, “Lái xe đi.”
(Beta-er: chỗ này giải thích một chút, theo phép lịch sự, nếu đi 2 người, thường khi người đang lái xe là người lớn, người ngang hàng hoặc bạn bè hoặc muốn tôn trọng người ta thì người ngồi chung xe phải ngồi bên ghế phụ lái; còn nếu ngồi vào ghế sau thì ra vẻ người chủ, người trên kẻ trước, nói chung là xem người đang lái xe là kẻ thấp kém hơn.)
Từ trước tới nay cô chưa từng tỏ ra lãnh đạm đến thế với anh ta, tay Lê Thiên Thần đang đặt ở cửa xe cứng lại, ánh mắt không thể tin nổi nhìn mặt của Bình An bên trong xe, chẳng lẽ cô thật sự không còn một chút cảm giác nào với hắn hay sao? Không lẽ cô đã quên hắn nhanh như vậy sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
