Nhìn bóng dáng yểu điệu của cô đi phía trước, Nghiêm Túc sờ sờ đôi môi vì hôn mà căng mọng của mình, vẫn còn khát cầu không dứt đối với xúc cảm mềm mại đó của cô, nếu sớm biết rằng hương vị của cô ngon ngọt như vậy chắc anh đã không nhẫn nại lâu đến thế.
Người này dù đang mặt lạnh hay mang theo nụ cười nhẹ nhàng cũng khó giấu được khí thế vương giả tỏa ra từ người anh, mà ông Trời càng không công bình một điều, người đàn ông này ngoại trừ năng lực cường thế ra, ngay cả tướng tá dáng vóc cũng đẹp như thế. Cô không phủ nhận mình động lòng với anh một phần cũng bởi vì anh đẹp trai...
Thấy ánh mắt mờ sương của cô đang nhìn mình, mặt mày Nghiêm Túc hớn hở, không nhịn được ôm cô vào trong ngực, cúi đầu trên cổ cô hít một hơi, ngửi được hương vị ngọt ngào nhẹ nhàng khoan khoái của cô, trong lòng cảm thấy một nỗi thỏa mãn chưa từng có, còn cao hứng hơn cả khi anh vừa bàn được một hợp đồng lớn, “Sau này cách xa Lê Thiên Thần một chút, anh ta không có ý tốt đối với em đâu.”
Giọng điệu này thật chua, Bình An nghe mà trong lòng cũng rất hưởng thụ, “Anh cũng đâu có ý tốt với em, có phải em cũng nên tránh xa anh ra một chút không?”
Nghiêm Túc ngắt chóp mũi của cô, cưng chiều nói, “Anh ta sao so với anh được, em là người yêu của anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)