Cuối cùng, các cô vẫn về đến ký túc xá trong thời gian quy định, Lâm Tĩnh và Diệp Hiểu Vân ở khác tòa nhà với bọn Bình An nên vừa vào cổng ký túc xá liền tách ra đi hướng khác.
Cuộc sống phải nên bình bình thản thản như vậy mới đúng. Cho nên, khi chỉ cần một cái liếc mắt kia mà trái tim trở nên rung động mênh mông, còn đánh thẳng vào một góc chôn sâu trong lòng, chẳng lẽ cô còn không nhận ra sao? Tình cảm Nghiêm Túc dành cho Bình An là thế nào thì nhìn cũng biết, cô không nên mơ mộng viễn vông mình sẽ trở thành một Cô bé lọ lem.
Chuyện cổ tích về Cô bé Lọ lem và Hoàng tử rất tốt đẹp, nhưng không ai biết liệu họ có thể sống với nhau đến già hay không, cho dù là có mơ mộng thì cũng không nên để một hình ảnh hão huyền thế này tiếp tục mạnh mẽ lớn dần lên trong đầu mình được.
Bình An thấy cuối cùng Vi Úy Úy cũng bật cười thì trong bụng cũng thở hắt ra một hơi, chỉ cần cô ấy đừng khăng khăng một mực là được rồi, những chuyện khác về sau còn có thể từ từ khuyên tiếp, “Thôi thôi, tắm một cái rồi đi ngủ đi, trễ lắm rồi.”
Kỷ Túy Ý vỗ vỗ vai Bình An, “Ngày mai tớ với Tiếu Tiếu định đi trung tâm mua sắm, cậu muốn đi cùng không?”
“Còn Úy Úy thì sao?” Bình An đưa mắt nhìn Vi Úy Úy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


