“Coi bộ hôm nay học trưởng đã khôi phục lại như xưa nha.” Bình An ngồi xuống đối diện anh, rất vui vẻ khi một lần nữa nhìn thấy dáng vẻ sảng khoái của Ôn Triệu Dung.
Ôn Triệu Dung châm hai chén trà theo phong cách nghệ thuật thưởng trà, áy náy cười nhìn Bình An, “Hôm qua anh thất thố quá, để em cười anh.”
Bình An cầm chén sứ trắng nõn như ngọc lên, cả chén và dĩa đều mỏng manh, nhìn màu sắc xanh nhạt của nước trà trong chén, hương cao vị thuần, là loại trà xanh thượng đẳng, cô uống một hớp, “Không ngờ học trưởng cũng thích Bích Loa Xuân.”
“Lấy trà tan uất ức, lấy trà bù cảm giác... Anh cũng chỉ mới vừa học được cách thưởng trà thôi.” Ôn Triệu Dung cười nói.
“Trong cảm nhận của em, anh vẫn luôn là người lạc quan hào sảng, có thấy anh uất ức gì đâu.” Bình An thở dài, chỉ mới nửa năm ngắn ngủi thôi mà Ôn Triệu Dung đã chững chạc lên không ít. Tuy nói một người đàn ông thì phải trầm tĩnh, nhưng bị bắt buộc phải trở nên thành thục và việc từ từ rèn luyện tính cách ổn trọng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


