Có lẽ là đã luyện thành thói quen, Bình An đã có thể giữ vững thái độ bình tĩnh ung dung trước cái kiểu thân thân mật mật mặc kệ người khác đang nhìn này của Nghiêm Túc, hơn nữa cô cũng đã nghĩ thông suốt và nghiệm ra được một điều: cô là người đã sống hai kiếp, lại đã trải qua kinh nghiệm hôn nhân, trên phương diện tình cảm mà nói thì ắt hẳn phải bình tĩnh thành thục xử lý mới đúng, chứ cứ trốn tránh mãi cũng chẳng phải là biện pháp tốt.
Cô nhìn vẻ tươi cười đắc ý của Nghiêm Túc, khẽ mỉm cười, “Đại Tổng Tài Nghiêm, đây là bạn cùng phòng đồng thời cũng là bạn tốt của tôi, Tiểu Ý, Tiếu Tiếu, Úy Úy. Ngài là thương nhân tài trợ lớn nhất cho trường chúng tôi, chúng tôi không gọi ngài là Sếp thì phải gọi thế nào đây?”
Bọn Kỷ Túy Ý vừa nghe Bình An giới thiệu về mình thì nụ cười trên mặt cũng trở nên đoan trang hơn hẳn.
Bình An lại chỉ vào Lâm Tĩnh và Diệp Hiểu Vân giới thiệu, “Hai cô này là học muội của tôi, Lâm Tĩnh và Hiểu Vân, còn Khâu Thiếu Triết thì chắc anh đã biết rồi, không cần giới thiệu đâu hen.”
Nghiêm Túc nhíu mày nhìn Bình An, cô nhóc này hình như lại có chút gì đó không giống trước nữa rồi, nhưng mặc kệ cô trưng ra dáng vẻ gì thì anh đều thích cả, “Các bạn đều là bạn tốt của Bình An nên là người một nhà rồi, không cần khách sáo đâu nhé, muốn gì thì cứ việc kêu.”
Chưa gì đã muốn đuổi anh đi đấy à? Đuôi lông mày Nghiêm Túc nhướn nhẹ, như cười như không nhìn Bình An, trầm ấm dịu dàng nói, “Vậy anh đi công việc đây, em cũng nên về sớm một chút chứ đừng ở ngoài muộn quá nhé. Còn nữa, một ngụm rượu cũng không cho uống, biết chưa?”
A a a, công lực của cô vẫn không bằng hắn, a a a, “Biết rồi, hẹn gặp lại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
