Nghe Ôn Triệu Dung nói thế, Bình An muốn giữ anh lại bởi cô còn rất nhiều điều chưa hỏi cho rõ ràng, nhưng đến khi cô phản ứng kịp thì chỉ còn nhìn thấy bóng lưng anh vội vàng biến mất bên cạnh cửa.
Bình An nhỏ giọng thở dài, trừ khi tự Ôn Triệu Dung muốn nói với cô, nếu không thì dù cô có tìm anh mỗi ngày anh cũng sẽ không để lộ vẻ yếu ớt cho cô thấy.
Đang bất đắc dĩ thì đột nhiên cảm thấy cổ tay bị siết đau đau, cô không vui quay đầu lại, nhìn thẳng vào một đôi mắt đen thẳm đang chằm chằm nhìn cô không chớp.
“Sao... Sao vậy?” Cô bị trừng như đóng đinh đến không được tự nhiên, cổ tay uốn éo giãy giụa muốn thoát khỏi kiềm chế của Nghiêm Túc.
Nghiêm Túc đã không buông cô ra mà ngược lại càng kề lại gần cô hơn, khuôn mặt tuấn tú gần như muốn dán vào mặt cô, hô hấp ấm áp phà vào cổ cô, giọng nghe lười biếng vô tình nhưng cũng đầy hấp dẫn lọt vào tai làm toàn thân cô khẽ run run, “Bình An, xem ra em rất quan tâm cậu em họ không máu mủ này của anh nhỉ, nhìn thấy cậu ấy... thì như quên mất luôn là anh đang tồn tại bên cạnh, hả?”
Cho dù đã sống hai kiếp nhưng trừ lúc yêu Lê Thiên Thần ra thì Bình An chưa hề tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào khác, thế giới tình cảm của cô thật ra rất đơn thuần, nên giờ đối mặt với một cao thủ tình trường như Nghiêm Túc thì cô chỉ là một kẻ học việc non nớt, “Anh đừng có ôm tôi, tình cảm giữa tôi và học trưởng tốt thì mắc mớ gì tới anh?”
Bàn tay đang đặt trên eo cô tăng thêm lực, môi anh gần như dán vào vành tai cô, giọng càng thêm trầm thấp, “Em thật sự cho là anh sẽ thấy chuyện này không liên quan gì đến anh à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
