"Đội trưởng Hách Lượng, khoan hãy dậy, để bọn này thử xem cái giá cưỡng chế của đàn em này "cứng" đến mức nào."
Hách Lượng đang quỳ dưới đất xoa cằm, nghiêng đầu: "Vậy thử xem? Chắc không đến mức là năng lực cấp Luật Nhân Quả đâu nhỉ."
Cô giáo Chương Dĩnh cầm lấy cuốn sổ tay bên cạnh, viết soàn soạt tình trạng hiện giờ: "Quả thật đáng để thử nghiệm."
Các học sinh khác cũng nóng lòng muốn thử.
Bỏ lại mình Dạ Bất Ngữ ngơ ngác luống cuống, tinh thần nghiên cứu khoa học cao đến thế sao? Hơi bị tẩu hỏa nhập ma rồi đấy.
"Không điên cuồng sao thành tài, bất kỳ năng lực nào có thể mang lại bước ngoặt cho thế giới này đều đáng để nghiên cứu." Chương Dĩnh phất tay, chỉ huy đám học sinh phía sau thử di chuyển Hách Lượng.
"Lên! Thanh tẩy, giải độc, trị liệu, lấy cả đạo cụ cấp 7 chuyên loại bỏ hiệu ứng tiêu cực của cô ra đây, xem thử cái gọi là cái giá cưỡng chế của Dạ Bất Ngữ có thể trụ được đến mức nào."
Dạ Bất Ngữ đứng chôn chân tại chỗ, đờ đẫn nhìn đám người lao tới, trơ mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn gà bay chó sủa, trong đó đàn anh Hách Lượng phát ra tiếng hét y hệt mèo Tom.
Quả thật là người nghe đau lòng, người thấy rơi lệ.
"Thí nghiệm thì thí nghiệm, đừng có tụt quần anh! Biện pháp vật lý không ăn thua đâu, mấy đứa dùng thanh tẩy đi!"
"Ông đây phục rồi, đừng có mượn việc công trả thù riêng nhá, không dậy nổi là không dậy nổi, đừng có lôi cổ anh, buông ra buông ra, sắp bị siết chết rồi."
Dạ Bất Ngữ không nỡ nhìn thẳng, bèn nhắm mắt lại, thế này cũng quá hung tàn rồi.
Tiếng chuông du dương thanh thoát vang lên, vẻ mặt Hách Lượng giãn ra thư thái, xung quanh còn nổi lên những bông hoa nhỏ nhưng khi anh ấy nhìn xuống đôi chân mình, nụ cười tắt ngấm, mấy bông hoa đang bay lơ lửng cũng rơi "bộp" xuống đất.
"Vẫn không có phản ứng gì à."
"Hít..." Học sinh và giáo viên trong phòng học đồng loạt hít sâu một hơi khí lạnh, quay đầu nhìn về phía Dạ Bất Ngữ.
"Tác dụng phụ mà ngay cả đạo cụ cấp 7 cũng không xóa bỏ được, chẳng lẽ thật sự vô phương cứu chữa?"
Tiểu Kình Ngư trong đầu đang cuộn mình trên ghế sofa, vừa hóng chuyện vừa ăn dưa, trông vô cùng thảnh thơi: "Không phải là vô phương nhưng ít nhất cần đến sức mạnh liên quan tới quy tắc, tối thiểu cũng phải cấp 10."
Dạ Bất Ngữ há miệng định nói gì đó, rồi nghiêm túc nhìn Hách Lượng: "Đàn anh, hay là anh cứ đưa đại cho em món gì đó đi, đợi anh đứng dậy được rồi em sẽ trả lại."
Hách Lượng gỡ tay thằng bạn trời đánh đang siết cổ mình ra: "Khụ khụ... Mảnh vỡ Thiên tai cấp 3 này cho em."
Dạ Bất Ngữ đón lấy mảnh vỡ.
Ngay khoảnh khắc đó, Hách Lượng đang quỳ bỗng cảm thấy cơ bắp ở chân như sống lại, anh ấy đứng phắt dậy, trở tay tóm lấy cánh tay người phía sau, tung một cú quật ngã cực mạnh, sau đó siết chặt cổ đối phương.
"Mả cha mày, siết tao sướng tay lắm đúng không, giờ thì ngon nhào vô nữa đi."
Người bị siết cổ lè cả lưỡi ra, đấm thùm thụp vào tay Hách Lượng: "Ặc khụ khụ, buông tay, buông tay, chết người bây giờ."
Dạ Bất Ngữ thở phào nhẹ nhõm, trả lại mảnh vỡ cấp 3 cho Hách Lượng.
Mọi người: "..."
Dạ Bất Ngữ: "..."?
Tiểu Kình Ngư cười khẩy: "Vô dụng thôi, nếu cái giá phải trả mà có thể hoàn lại được, thì làm sao tôi còn ở đây chứ?"
Hách Lượng cực kỳ dứt khoát nhét lại vật liệu cấp 3 cho Dạ Bất Ngữ, sau đó lẳng lặng đứng dậy, giãn khoảng cách với cô ra xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
