Dạ Bất Ngữ cứ cảm thấy tư thế này rất giống mấy chủ sạp đồ nướng trước cổng trường, thủ pháp này nhìn thế nào cũng giống rắc bột thì là.
Dạ Bất Ngữ lúng túng nhìn Chương Dĩnh: "Cô ơi, năng lực của em có tác dụng phụ, hiện giờ vẫn chưa xác định được..."
"Vậy thì càng tốt, để cô xem thử."
Dạ Bất Ngữ cam chịu số phận đưa tay ra, học theo động tác của Chương Dĩnh, bắt đầu rắc nhưng ngón tay múa may nửa ngày cũng chẳng rắc xuống được một hạt ánh sáng trị liệu nào.
Ngay khi cô đang hơi sốt ruột, Tiểu Kình Ngư trong đầu bỗng nhiên lên tiếng: "Vỗ thẳng vào vết thương của hắn."
Dạ Bất Ngữ mạnh mẽ vươn tay, vỗ một cái "bộp" vào vết thương của đàn anh, một tiếng kêu thảm thiết như chọc tiết lợn vang vọng khắp phòng học.
"Á á á?"
Đàn anh ôm lấy quả thận nhảy dựng lên, ánh mắt đầy vẻ lên án nhìn Dạ Bất Ngữ, đàn em, em muốn mưu sát anh đấy à?
Anh ta sờ sờ một hồi, liền phát hiện vết thương ở thắt lưng hình như không đau nữa, thậm chí đã khôi phục cảm giác, toàn thân trên dưới nhẹ nhõm hẳn, tinh thần đang hoảng hốt do bị tai họa xâm nhập cũng đã hồi phục.
Anh ta "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, kinh ngạc ngẩng đầu: "Vãi chưởng, thế là khỏi rồi à? Em điều trị lần đầu mà hiệu quả tốt thế sao?"
Dạ Bất Ngữ từ từ che miệng, lúng túng nhìn đàn anh đang quỳ trên mặt đất: "Đàn anh, hay là anh đứng dậy đi?"
Đàn anh đứng... đứng không dậy nổi.
Hai người nhìn nhau trân trối, khung cảnh ngượng ngùng đến mức khiến người ta muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Dạ Bất Ngữ cầu cứu nhìn về phía cô giáo và đám học sinh đang mắt chữ A mồm chữ O: "Em đã nói rồi, có tác dụng phụ mà."
Mọi người nhìn về phía bạn học đang quỳ rạp dưới đất không dậy nổi kia, cái tác dụng phụ này cũng quá mức thái quá rồi đấy.
Đàn anh đang quỳ dưới đất lại cảm thấy rất ổn, thậm chí còn vô cùng phối hợp nói ra cảm nhận của mình: "Cũng được, ngoại trừ việc không đứng dậy nổi ra thì không có phản ứng gì khác."
"Xin lỗi anh!"
Dạ Bất Ngữ vội vàng tiến lên, cố gắng kéo đàn anh dậy nhưng lại phát hiện dù thế nào cũng không kéo nổi.
Làm sao bây giờ!
Tiểu Kình Ngư trong đầu cười phá lên: "Ha ha ha ha ha ha, đây chính là cái giá cưỡng chế, tôi đã nói rồi, cậu chữa cho ai thì người đó xui xẻo!"
"Đừng có nói mát nữa, giờ tính sao đây?"
Tiểu Kình Ngư hừ hừ: "Đơn giản, bảo hắn chủ động trả cái giá gì đó là được, nói trước nhé, tiền bạc là không tính đâu."
Dạ Bất Ngữ cười gượng nhìn đàn anh, bấm bụng nói: "Đàn anh, có lẽ anh phải trả cho em một cái giá nào đó thì mới đứng dậy được."
"Hả?" Đàn anh chỉ vào mình: "Anh phải xì tiền ra á?"
"Không phải tiền, cứ đưa đại cái gì cũng được." Dạ Bất Ngữ sốt ruột đến toát mồ hôi trán, nói liến thoắng.
"Tác dụng phụ năng lực này của em là bắt buộc đối tượng được trị liệu phải trả giá, chỉ cần anh chủ động đưa thứ gì đó, cái giá cưỡng chế kia chắc sẽ được hủy bỏ."
Đàn chị bên cạnh nghe mà say sưa, đầy hứng thú vỗ vỗ vai đàn anh đang quỳ dưới đất, vẻ mặt tràn đầy sự phấn khích khi nhìn thấy điều mới lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)