"Không cần trả lại cho anh đâu đàn em, thật sự không cần đâu."
Đám đông kinh hãi nhìn mảnh vỡ trên tay Dạ Bất Ngữ.
"Cưỡng chế trả giá, lại còn không được hoàn trả? Tại sao loại thần kỹ này lại thuộc hệ trị liệu chứ?"
"Dùng lên người kẻ địch thì tốt biết bao, tại sao cứ phải là hệ chữa trị chứ? Đàn em, em đã thử dùng năng lực này lên Thiên tai bao giờ chưa?"
"Đúng đấy, không biết Thiên tai có phải trả giá hay không nhưng trị liệu cho Thiên tai thì chẳng phải sẽ khiến chúng mạnh hơn sao?"
"Thử xem chẳng phải sẽ biết sao?"
Dạ Bất Ngữ nhìn đám người đang vây lại, cảm giác như trời đất tối sầm, những ánh nhìn đầy áp lực khiến cô toát mồ hôi hột.
"Bình tĩnh, bình tĩnh nào mọi người, em vừa mới thức tỉnh, đã dùng hết sức mạnh rồi, hay là để mai tính tiếp?"
"Không sao, thuốc hồi phục bao đủ, điểm tín chỉ cô sẽ trả."
Sau khi bị tống cho một ống thuốc, Dạ Bất Ngữ hóa thân thành chuột bạch, bị giáo viên và các đàn anh cuồng nhiệt vây quanh, lôi đi khắp trường để bắt Thiên tai làm thí nghiệm.
Lần này thì hay rồi, Dạ Bất Ngữ hoàn toàn không dám nói rằng Thiên tai mà cô nhìn thấy khác hoàn toàn với những gì họ thấy.
Chỉ một cái [Sinh Tức] phiên bản biến dị đã khiến cô biến thành chuột bạch rồi, nếu nói ra năng lực quái đản kia nữa thì e là đừng hòng được nghỉ ngơi.
Là một "tấm chiếu mới" trong giới Giác tỉnh giả, cô chịu không nổi đâu.
Vì thế đối mặt với con Lâm Quái mà theo lời cô giáo là có thể bắt chước người quen nhưng trong mắt cô chỉ là một cái cây to đùng vô cùng bắt mắt, cô bèn tung ra sức mạnh [Sinh Tức] của mình.
Dưới sự chú ý của mọi người, Dạ Bất Ngữ vung tay tát Lâm Quái một cú dứt khoát, sau đó Lâm Quái "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống.
"Vãi chưởng, hổ báo thế?"
"Nếu Lâm Quái không trả giá, chẳng phải sẽ vĩnh viễn không đứng dậy nổi sao?"
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Lâm Quái tự bẻ gãy một cánh tay, vứt lại đó rồi phi như bay khỏi hiện trường, cứ như thể phía sau có thứ gì kinh khủng đang truy đuổi vậy.
Hách Lượng hít hà một tiếng: "Con Lâm Quái này sao biết được cứ trả giá là có thể đi nhỉ?"
Dạ Bất Ngữ cúi xuống nhặt cánh tay Lâm Quái lên: "Chắc là bản năng đấy."
"Mục tiêu tiếp theo, Ảnh Tường. Đợi bọn tôi đánh nó gần chết đã, rồi Dạ Bất Ngữ em hãy dùng năng lực, để xem chuyện gì sẽ xảy ra."
Dạ Bất Ngữ thở dài, cô có cảm giác nếu cứ bị tống thuốc kiểu này thêm vài lần nữa, cô sẽ thăng lên Cấp 1 mất thôi.
Đứng trước cái gọi là Ảnh Tường có thể nuốt chửng người, Dạ Bất Ngữ nhìn hình vẽ graffiti đã bị đánh cho tơi tả, mặt đen sì vả cho đối phương một cái.
Ánh sáng trị liệu rắc lên hình vẽ vặn vẹo, trước ánh mắt kinh ngạc của Dạ Bất Ngữ, hình vẽ kia dường như mất hết khả năng phản kháng, chảy tuột xuống đất, hóa thành một vũng chất lỏng.
Đôi mắt Chương Dĩnh khẽ sáng lên, cô ấy dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá Dạ Bất Ngữ: "Vừa nãy sau khi được em trị liệu, Ảnh Tường dường như yếu đi nhiều rồi. Năng lực của em, có lẽ đối với con người là chữa trị nhưng với Thiên tai lại là thuốc độc."
"Để cho chắc ăn, thử lại lần nữa xem."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

