Dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng vẫn kìm nén không gọi điện cho Cố Thừa Đông, trong lòng rầu rĩ cũng không biết vì sao. Ở nhà tự dằn vặt mình một trận, cuối cùng cô quyết định không tiếp tục hành hạ mình nữa, cầm di động lên. Cô nhìn chằm chằm di động một lúc lâu, hi vọng màn hình đột nhiên rung lên, nhưng tiếc là nó không nghe theo cô, cô đành phải quay số, đưa điện thoại đến bên tai, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng vang lên, báo với cô rằng số máy cô gọi đến đã tắt máy.
Buông di động, trong lòng càng buồn bực.
Cảm thấy vô cùng buồn tẻ nên Dương Cẩm Ngưng lôi tất cả số di động trong danh bạ ra lần lượt gọi hết. Mấy nhân viên trông coi cửa hàng nhận được điện thoại của cô thì hoảng hốt, rồi nhanh chóng báo cáo tình hình tiêu thụ của cửa hàng, vô cùng sợ cô không hài lòng. Dương Nhất Sâm nhận điện thoại cũng tỏ ra hết sức kinh ngạc vì cô rất ít khi gọi điện cho anh, vòng vo cả ngày vẫn không nghe ra cô có chuyện gì, trong lòng anh vừa kì quái vừa buồn bực. Tả Tần Phương và Dương Lập Hải tỏ ra bình thường nhất, nhưng rõ ràng là cô gọi đến mà cuối cùng lại đổi thành hai người họ phải hỏi thăm tình hình cuộc sống của cô, sau đó, chống đỡ không nổi, đành phải tắt máy.
Nghĩ tới mấy ngày qua Cố Thừa Đông không xuất hiện, gọi điện cũng không nghe, rồi lại nghĩ tới những lời Khưu Thịnh Danh nói, cô bắt đầu lo sợ, co phải Cố Thừa Đông đã nghĩ thông suốt, cảm thấy ở bên cô không có gì tốt đẹp nên đã quyết định từ bỏ? Dù sao thì anh vẫn chưa từng nói qua lời hứa hẹn nào với cô, trước giờ vẫn là cô cam tâm tình nguyện. Có lẽ anh chỉ quan tâm tới đứa con, là cô đã quá tự mình đa tình.
Ngẫm nghĩ một lúc, Dương Cẩm Ngưng tháo sạc pin ra, gọi cho Dương Nhất Sâm, nhờ anh đi đón Nghệ Tuyền mang về nhà ngoại chơi vì mai là cuối tuần. Dương Nhất Sâm lập tức đồng ý, thậm chí còn không hỏi lí do khiến cho Dương Cẩm Ngưng đột nhiên thấy bực mình, đúng là người ta khi yêu vào thì những người khác đều thành vô hình.
Dương Cẩm Ngưng xách túi ra ngoài. Cô ngồi trên taxi một lúc thì ngoài trời đổ mưa. Mưa sớm thì có phải hay không, giờ thì tốt rồi, cô không mang ô theo.
Nơi ở của Cố Thừa Đông, cô biết, nhưng cụ thể là ở phòng nào thì cô chịu. Cô con gái của cô quả nhiên là một đứa trẻ keo kiệt, lần trước để quên đồ ở nhà Cố Thừa Đông, trên đường đi học, cô bé la hét đòi cô tới lấy lại đồ, cô đành phải đồng ý. Nhưng khu chung cư của Cố Thừa Đông bảo vệ quá khắt khe, hỏi đông hỏi tây khiến cô bực mình, cuối cùng đành đứng ở dưới đợi Cố Thừa Đông mang đồ xuống.
Những người lười biếng, sớm muốn gì cũng sẽ phải trả giá cho cái lười của mình.
Xuống xe, Dương Cẩm Ngưng lại gọi điện thoại, nhưng vẫn không có người nghe. Cô lại không có ô, càng nghĩ càng bực.
Cô biểu hiện rõ như vậy rồi mà người đàn ông kia còn lửng lơ như vậy, không biết có phải là đang cô ý chơi đùa cô hay không nữa. Cô đã rất nghiêm túc muốn cứu vãn tình cảm của họ, nhưng anh còn có một vị hôn thê, anh cũng không chịu giải thích. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy mình thật ngốc. Có lẽ những điều này cô đều hiểu nhưng không có cách nào chấp nhận. Hiện tại Cố Thừa Đông không để ý tới cô, cũng không hoàn toàn vứt bỏ cô, khiến cô bắt đầu mông lung không biết đâu mà lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

