Edit: 4ever13lue
Beta: Sahara
Dương Cẩm Ngưng ôm con ra khỏi bệnh viện bắt taxi, không biết là anh lái xe đi, Cố Thừa Đông tựa hồ cũng quên chuyện này, ngồi vào xe taxi.
Vừa vào xe, anh liền nhắm mắt, có vẻ như rất mệt mỏi.
Tài xế nhìn bọn họ một nhà ba người, tươi cười hỏi: “Con bị bệnh sao? Giờ trẻ con được chiều chuộng quá, vừa hơi chút bệnh liền khiến cho cả nhà rối tung lên…”
Để tài xế không thấy xấu hổ, Dương Cẩm Ngưng cũng nói vài câu, chứ để một mình anh ta độc thoại chắc sẽ ngại.
Tài xế này tinh thần trượng nghĩa có vẻ rất lớn: “Chồng của cô sao lại để cô bế con rồi nằm ngủ ngon lành thế kia? Thật không có trách nhiệm.”
Lúc tới nhà, cô mới phát hiện, Cố Thừa Đông thật sự đang ngủ, cô kéo áo anh đánh thức. Anh xuống xe, day day trán mình.
Dương Cẩm Ngưng nhìn anh không nói gì.
Cố Thừa Đông đi theo cô vài bước mới lấy lại tinh thần, Dương Cẩm Ngưng cảm giác được người phía sau hơi kì lạ, xoay người liếc anh một cái, nhưng không dừng bước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

