Edit: 4ever13lue
Dương Cẩm Ngưng đứng nhìn từ xa, cô trầm tư.
Có một lần, Dương Cẩm Ngưng còn vô tình bắt gặp Phùng Quyên và một người đàn ông nào đó dây dưa, thoạt nhìn thì quan hệ giữa hai người họ rất kì lạ. Bởi vì hiếu kỳ cho nên Dương Cẩm Ngưng muốn biết thật ra là có chuyện gì. Cô vẫn nghĩ rằng Phùng Quyên là người rất đơn giản, không hề có tâm cơ. Dường như mọi người ai cũng cho rằng cô ấy là lựa chọn hoàn hảo cho vị trí người vợ.
Nhưng mối quan hệ giữa Phùng Quyên và người đàn ông kia thực sự rất kì lạ.
Hai người họ dây dưa một lúc lâu thì người đàn ông mới bỏ đi, còn Phùng Quyên lại nhìn chằm chằm anh ta rồi mới rời khỏi. Dương Cẩm Ngưng không thể kiềm chế được nên cô bước đến ngăn Phùng Quyên lại, “Chúng ta hãy nói chuyện đi.”
Chuyến xe buýt mà Phùng Quyên đang đợi vừa mới đến, nhưng cô chỉ nhìn Dương Cẩm Ngưng rồi nở một nụ cười. Nụ cười này khiến Dương Cẩm Ngưng hoang mang, bởi vì vẻ mặt của Phùng Quyên không phải là vẻ mặt của người bị khó xử khi bị bắt gặp, mà chỉ là một nụ cười bình thường.
Nhưng nụ cười này lại khiến Dương Cẩm Ngưng cảm thấy vô cùng sống động.
Phùng Quyên chỉ vào quán nước bên kia, một quán trà sữa được bố trí rất có phong cách. Dương Cẩm Ngưng gật đầu, lúc này cũng không có nhiều người lắm, cho nên cũng thích hợp để nói chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

