Rồi, tôi cũng gặp lại anh.
Sau khi Tô Tây phát bệnh nằm trong bệnh viện, anh nắm tay Tô Tây, ánh mắt hoàn toàn không để ý đến thứ gì khác. Và vẫn giống như trước đây, anh không nhìn thấy tôi.
Sự vui sướng khi gặp lại anh chưa kịp dâng lên, liền bị đè xuống. Người anh thích, là em gái của tôi, đó là người con gái lương thiện. Đứng ở trước mặt Tô Tây, tôi luôn tự ti, bởi vì tôi vĩnh viễn không thể giống được như cô ấy. Có lẽ có một số người luôn được số phận ưu ái, mà hai bọn họ, đều là người như vậy.
Khi biết được bệnh của Tô Tây không có thuốc trị, Tô Tình dường như già đi mười tuổi, Diệp Kim Bằng cũng rớt nước mắt. Tô Tây vẫn an ủi bọn họ, không muốn thấy bọn họ khổ sở. Cô ấy, nói có cha mẹ như vậy đã là một niềm hạnh phúc, cuộc đời cô không có gì phải nuối tiếc. Khi đó, tôi liền nghĩ, nếu như cô ấy đi, anh phải làm sao?
Diệp Cẩm Dương gặp chuyện không may, mẹ tôi hoàn toàn sụp đổ. Bệnh tình Tô Tây lại càng thêm nặng. Tôi phải thừa nhận, Dương Cẩm Ngưng đúng là khắc tinh, lúc nào cũng khiến người khác bất an, chỉ sợ vẻ mặt kiêu căng của cô đột nhiên xuất hiện. Cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, vì sao tôi không thích cô ta. Vẻ mặt cô ta nhìn tôi, như nhìn một chú chim nhỏ xấu xí tưởng rằng mình đã biến thành thiên nga, cuối cùng phát hiện chỉ là giấc mơ. Chỉ có cô ta, mới đường đường chính chính là con thiên nga kia, đẹp hơn bất cứ ai.
Khi Diệp Cẩm Dương ra đi, mẹ tôi luôn cảm thấy không an toàn. Bà sợ Diệp Kim Bằng ghét bỏ, càng ngày càng lo. Nhất là khi bà tra được thân phận của Cố Thừa Đông, liền nghĩ nhất định phải trói chặt người đàn ông này, nhưng bà biết rõ, Tô Tây không sống được bao lâu. Vì vậy bà liền nghĩ đến tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

