Chúng ta thường khoan dung với người khác, nhưng lại luôn khắt khe với người mình yêu.
Nhiều năm sau…
Dương Cẩm Ngưng rón rén đi đến cửa nhà, nhanh chóng xỏ tất, đi giầy, còn chưa kịp vui mừng, chân đã bị ai đó ôm chặt. Cô liếc mắt nhìn Dương Nghệ Tuyền, vẻ mặt không kiên nhẫn như viết rõ câu hỏi, “Con lại muốn làm gì?”
Dương Nghệ Tuyền ra sức ôm chặt chân mẹ, “Mẹ định đi đâu?” Mẹ mà không nói bé sẽ không buông tay.
Bé gái nghiêm túc gật đầu.
Sau đó…
Tới siêu thị, Dương Cẩm Ngưng đẩy xe, bé gái kia thấy đồ ăn ở đâu đều kéo mẹ tới đó. Dương Cẩm Ngưng bị nhóc con này lừa không biết bao nhiêu lần, thế mà lần này vẫn tin tưởng được, thật không biết nói sao với chính mình.
“Con lấy cái gì, tự trả tiền cái đấy.” Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn những túi lớn túi nhỏ đồ ăn vặt, “Con muốn sâu hết răng sao?”
Dương Nghệ Tuyền lập tức ôm miệng, sau đó miễn cưỡng nhặt đồ ăn vặt ra khỏi xe, “Mẹ thật keo kiệt!”
Dương Cẩm Ngưng trừng mắt nhìn bé. Nhóc con mấp máy môi nói tiếp, “Đợi sau này con có tiền, con sẽ mua cả siêu thị về nhà, rồi từ từ ăn.” Nói xong còn liếc mắt nhìn mẹ, “Con sẽ không cấm mẹ ăn.” Bé cảm thấy mình hào phóng hơn mẹ rất nhiều.
“Nói nhiều.” Dương Cẩm Ngưng không thèm để ý tới bé.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

