Tôi sinh ra không phải một đứa trẻ may mắn, ít nhất đã không mang lại “lợi ích” cho mẹ. Nhưng tôi vẫn cám ơn bà vì đã không vứt bỏ tôi. Lúc còn rất nhỏ, tôi chỉ biết hoàn cảnh của mình không tốt. Nhất là kể từ khi mẹ sinh tôi, bà liền trở thành chủ đề trong những câu chuyện đầu làng cuối ngõ. Họ kể rất sống động, giống như biết được sự thật trong từng câu chuyện về bà.
Bọn họ nói mẹ của tôi, khi từ thành phố ven biển trở về, liền sinh ra tôi. Bởi vì sinh ra con gái, nên ông chủ kia, cho mẹ tôi một món tiền, rồi cứ như vậy đuổi mẹ con chúng tôi. Khi tôi biết được chân tướng thì tôi đã có một em gái và một em trai rồi, đương nhiên bọn họ không giống tôi, ít nhất, họ có cha, còn tôi không có.
Gặp phải cuộc sống thế này, những thứ đạo đức kia thực sự có thể bỏ qua một bên.
Chỉ là tôi chưa từng nghĩ qua, chúng tôi bước vào Diệp gia, lại khiến mẹ con người khác phải rời khỏi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Dương Cẩm Ngưng, kiêu căng ngạo mạn giống như đóa hoa anh túc, lại phảng phất tựa mỹ nữ rắn, nhìn ánh mắt của cô, có thể cảm nhận được bên trong chất chứa oán hận. Khoảnh khắc kia làm tôi có chút mờ mịt, vì sao phải giành lấy cuộc sống tốt đẹp bằng cách này.
Mẹ tôi không chút do dự, giật dây Diệp Kim Bằng đánh đuổi hai mẹ con kia. Kỳ thực, nhan sắc mẹ Dương Cẩm Ngưng chỉ là do năm tháng bào mòn, nên không còn xinh đẹp. Còn mẹ tôi, không trẻ trung, nhưng lại rất biết chăm sóc nên mới giữ gìn được như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

