Không biết Cố Kế Đông đi theo cô từ khi nào, được một đoạn đường mới lên tiếng, “Sắc mặt chị ba nhìn không được tốt lắm.”
Dương Cẩm Ngưng nhìn Cố Kế Đông, lúc này cô mới nhận thấy, thật sự anh ta và Cố Thừa Đông không giống nhau, không hề giống anh em con chú con bác. Cứ nghĩ vậy, cô lại thấy hình như mình đang nói chuyện với một người xa lạ, không hiểu sao lại bắt đầu cảm thấy bực mình.
“Cậu cũng đến đuổi tôi ra ngoài sao?” Cô nhếch miệng nói, tựa như mỉa mai gia tộc này cũng thật sự tầm thường.
Trải qua chuyện vừa rồi, Cố Kế Đông là người có lợi nhất, nhờ đó Cố gia có thể hoàn toàn rơi vào tay anh ta. Tuy rằng ông nội là người nhân từ, nhưng vẫn giữ tư tưởng cũ, nhất định không giao Cố gia vào tay người ngoài. Nói cho cùng, cho dù Cố Thừa Đông có đồng ý ở lại Cố thị, có lẽ cũng chẳng khác gì môt nhân viên làm công ăn lương. Người thực sự nắm quyền, chính là kẻ đang đứng trước mặt cô đây. Tuy ông nội làm thế, nhưng cũng chưa từng nặng nhẹ với Cố Thừa Đông, nếu đổi lại là người khác, đã sớm lạnh nhạt với anh rồi. Huống chi, ông nội vốn rất vừa lòng với Cố Kế Đông, sắp xếp như vậy cũng là hợp lý.
“Chị ba nói thật buồn cười. Nơi đây cũng xem như nhà chị, em lấy tư cách gì đuổi chị đi?”
Dương Cẩm Ngưng hừ một tiếng, không định tiếp tục dây dưa vấn đề này, “Chẳng lẽ cậu vẫn định đi theo tôi? Hay là sợ tôi trộm của cải Cố gia các người? Nói thẳng, cho dù tôi không có quan hệ gì với Cố gia, vẫn có thể về lấy đồ đạc của mình chứ?”
“Chị ba nặng lời rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

