*Chú ý: Chuẩn bị khăn giấy trước khi đọc chương này… T^T
Dương Cẩm Ngưng liên lạc với Cố Thừa Đông không được, cũng không biết anh đang ở đâu, Cố Y Hạm lại khuyên cô hãy trở về nhà trước, có lẽ Cố Thừa Đông bây giờ chỉ muốn ở một chỗ yên tĩnh suy nghĩ một lát thôi, đợi sau khi anh nghĩ thông rồi thì sẽ chủ động liên lạc với cô thôi. Thế nhưng bản thân cô biết rõ rằng, anh sẽ không liên lạc với cô, cũng sẽ không bao giờ làm thế nữa.
Nơi này cũng đã không còn thuộc về cô nữa rồi, cô đột nhiên nhận ra, nơi này vậy mà lại xa lạ đến thế.
Cố Y Hạm muốn đưa cô về nhà, cô cũng từ chối rồi.Vừa bước đến cửa thì gặp phải Nhiễm Tuyết và Cố Bá Quân từ ngoài bước vào. Khóe miệng Nhiễm Tuyết nhếch lên ý cười, quan sát Dương Cẩm Ngưng một lúc, rồi mới phá lên cười, “Úi chao, đến xem xem là ai đây này? Tôi làm sao cũng không biết người này là ai nha?”
“Tôi có thể tức giận vì cái gì đây? Còn không phải chỉ vì bố mà không cam tâm sao, nhiều năm như thế cũng không biết nuôi dưỡng con hoang của ai nữa. Còn em ba của ông nữa, cũng thật là chịu nhiều uất ức rồi, vậy mà lại nuôi dưỡng con của loại tiện nhân đó, thế mà còn xem nó như bảo bối nữa chứ!”
Cố Bá Quân một bên giúp vợ mình, “Con hoang thường không biết người biết ta đâu, không chỉ ăn không ở không, còn lừa được nhiều cổ phần như thế. Bố hồ đồ mới đem cổ phần giao cho loại người dó, cũng không nghĩ đến Hoài Đông của chúng ta đã chịu bao nhiêu là oan ức.”
“Bố chính là nhìn người không kĩ mới nuôi dưỡng ra kẻ lòng lang dạ sói như thế, nhưng phàm là những người còn có chút lương tâm thì nên mang những thứ không thuộc về mình trả lại đi chứ nhỉ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

