Có phải con người ai cũng như vậy? Khi không có được, thì luôn luôn nhớ tới, đến lúc chiếm được rồi, lại không biết quý trọng, đợi đến khi mất đi mới thấy đáng tiếc.
Dường như mỗi phút mỗi giây, đang làm một chuyện gì đó không thể tha thứ.
Cô không muốn suy nghĩ cuộc sống sau này của cô sẽ như thế nào, cho dù bắt buộc phải lựa chọn, cô vẫn muốn tiếp tục trốn tránh. Thậm chí, ngay cả việc có muốn giữ lại đứa trẻ hay không, cô cũng không muốn nghĩ.
Cô còn nhớ một bộ phim truyền hình từng có tình tiết thế này, nhân vật nữ mang thai, nhưng lại không muốn có đứa trẻ. Cô ấy định đến bệnh viện phá thai, khi làm xong tất cả thủ tục, lại được thông báo, đứa nhỏ đã quá lớn, không thể bỏ được. Vì thế, người phụ nữ kia không thể không hạ sinh đứa bé.
Hiện tại, Dương Cẩm Ngưng cũng muốn như thế, không phải không muốn phá thai, chỉ là bắt buộc phải sinh đứa trẻ. Cô cần một lý do để tự lừa mình, rằng đứa trẻ này bắt buộc phải ra đời.
Ý tưởng ngu ngốc như vậy, cũng có thể khiến cô xúc động. Nếu như bác sĩ nói với cô, cơ thể cô đặc biệt, nếu bây giờ bỏ đứa trẻ này, về sau sẽ không sinh con được nữa. Nếu thế, cô nhất định phải sinh nó, là số trời đã định, cô phải có được đứa trẻ này.
Nhưng không hề xảy ra sự kiện đặc biệt nào, cô là một người hoàn toàn bình thường, vì thế, sinh hay không hoàn toàn do cô quyết định.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

