Sau khi Dương Cẩm Ngưng tỉnh dậy, thì lập tức cảm nhận được nơi này hoàn toàn xa lạ với mình, sau khi quan sát căn phòng này một lúc, cô không nén được nhíu mày suy nghĩ. Căn phòng này toàn gam màu lạnh, lại đơn giản, là phong cách bình thường cô thích nhất, chỉ là hiện tại trong lòng cô lại có cảm giác lạnh lẽo, có một sự bài xích không hiểu rõ đối với nơi này. Cô hồi tưởng những việc đã xảy ra với mình, chỉ nhớ là mình ngồi dưới gốc cây đó, cô không thể tìm thấy sợi tóc bạc của bọn họ ngày ấy, tâm trạng cuối cùng đã đạt đến cực hạn mà không chịu nổi.
Những việc sau đó nữa, cô lại không nhớ rõ nữa. Dùng tay xoa nhẹ trán mình, cô nhịn không được mà nghiêng đầu, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến.
Cố Kế Đông từng bước một đến bên cô, vẻ mặt không có bất cứ khác lạ nào, “Khỏe hơn rồi chứ?”
Dương Cẩm Ngưng quan sát anh ta một lúc, mái tóc ngắn gọn gàng, ngũ quan anh tuấn, trang phục tỉ mỉ tinh tế, so với trước đây không hề có điểm gì khác lạ. Cô bỏ tay xuống, chỉ là vẫn còn một chút nghi hoặc trong lòng, “Là cậu đưa tôi tới đây?”
“Ừ!” Anh bưng một ly nước ấm đưa đến trước mặt cô, “Chị bị ngất!”
“Cảm ơn!”
Cố Kế Đông nhướng đầu mày, “Là việc nên làm thôi.”
Dương Cẩm Ngưng lại không muốn tiếp nhận ý tốt của cậu ta như vậy, cho dù cô có tiếp nhận đi nữa, thì trong lòng cô thực sự cũng sẽ không cảm kích người này, vẫn muốn duy trì một khoảng cách nhất định với Cố Kế Đông. Cô kéo chăn qua một bên, từ trên giường ngồi dậy, chỉ là với dáng vẻ này của mình, dường như ở trước mặt anh ta cũng không tốt cho lắm, ít ra cô cũng đã lập tức phát hiện được mà không động đậy nữa, lại kéo chăn lại, sau đó đưa mắt nhìn Cố Kế Đông, ánh mắt dường như ẩn chứa hàm ý: Cậu nên ý thức được mà đi ra ngoài đi chứ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

