Dương Cẩm Ngưng từ tầng trên đi xuống tầng dưới, rồi lại từ tầng dưới lên tầng trên, cứ như vậy liên tục mấy lượt vẫn không chịu dừng lại. Dường như cô có rất nhiều chuyện cần phải suy nghĩ, nhưng một chút cũng vẫn chưa nghĩ thông. Trái tim cô giống như một quả bong bóng căng phồng, cô thật muốn đẩy hết không khí bên trong nó ra ngoài nhưng lại không tìm được miệng quả bong bóng đó ở đâu, đành phải có gắng chịu đựng cái cảm giác đè nén khó chịu này.
Tâm trạng hiện giờ khiến cô vô cùng thất vọng.
Cố Thừa Đông rời khỏi nhà sớm như vậy, cô đã nghĩ ra muôn vàn lý do. Anh tới công ty, đi bàn công chuyện, mỗi lý do cô đều có thể thuyết phục được bản thân mình, mỗi lý do đều có tính khả thi. Thế nhưng những suy nghĩ ấy cô hoàn toàn rõ ràng chỉ là để tự lừa mình gạt người, chẳng qua cô chỉ đang tự an ủi bản thân mình mà thôi.
“Thật hiếm có, cô vẫn còn nhớ tới tôi!” Dương Cẩm Ngưng chậm rãi ngồi xuống, kiềm chế nôn nóng trong lòng, cô gõ ngón tay trên mặt bàn, một lúc sau mới tiếp tục: “Còn tôi, vốn dĩ chẳng nhớ tới cô.”
Thật sự mà nói, cô cảm thấy Diệp Vãn Hi này đúng là âm hồn bất tán, không biết cô ta làm thế nào mà có được số điện thoại của cô, càng nghĩ cô càng thấy bực mình.
Diệp Vãn Hi vẫn đang cười, cười rất rõ ràng, khiến Dương Cẩm Ngưng cô nghe qua điện thoại cũng cảm nhận thấy rõ.
“Tôi quan tâm tới cô mà!” Diệp Vãn Hi làm ra vẻ đang nói chuyện nghiêm trọng, “Muốn biết xem cô hiện tại sống có tốt hay không thôi.”
“Cảm ơn cô quan tâm, như mong muốn của cô, tôi sống rất vui vẻ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

