Cô cắn môi, từng dòng lệ lặng lẽ rơi, toàn thân cô run lên. Cô lúc nào cũng ích kỷ chỉ nghĩ tới bản thân mà không chịu suy nghĩ cho người khác, cuối cùng lại hại mình hại người.
Cô không thể để anh xảy ra chuyện gì, không thể. Nếu không, cả đời này cô nhất định không thể tha thứ cho bản thân mình, cảm giác tội lỗi sẽ vĩnh viễn không thể xua tan.
Trên người cô cũng vẫn còn đọng lại những vết máu, mặc kệ bộ dạng mình hiện tại có bao nhiêu khó coi, cô vẫn không ngừng khóc. Bao nhiêu người qua người lại nhưng họ cũng chỉ liếc qua cô một cái rất nhanh, dường như ở bệnh viện tình huống như vậy nhìn nhiều cũng thành quen, không có gì kỳ lạ.
Dương Lập Hải và Tả Tần Phương nhanh chóng có mặt tại bệnh viện. Thấy bộ dạng của Dương Cẩm Ngưng như vậy, họ cũng chỉ có thể hỏi qua tình huống hiện tại thế nào. Tả Tần Phương ôm Dương Cẩm Ngưng vào lòng, vỗ vỗ bờ vai cô an ủi: “Đưng khóc đừng khóc, Nhất Sâm nhất định sẽ không sao.” Bà nói vậy cũng không biết là để trấn an ai.
“Đều tại con, nếu không phải vì con, anh sẽ không bị thương.” Dương Cẩm Ngưng ở trong vòng tay của Tả Tần Phương, lại càng khóc lớn hơn.
Tả Tần Phương lúc này cũng đã đỏ hoe mắt: “Nhất Sâm vì con nên mới bị thương, bây giờ con lại như vậy, chẳng phải nó bị thương sẽ vô nghĩa sao. Nó nhất định không muốn trông thấy con như vậy.”
“Mẹ, con đau, rất đau.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

