“Khóc cái gì mà khóc?”
Cố Thừa Đông ngồi xổm xuống trước mặt cô, cô đẩy anh một cái thay cho câu trả lời, sau đó tự mình đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.
Cố Thừa Đông cũng không hề động đậy.
Phụ nữ là giống như một loài động vật đáng ghét vậy, nếu như bạn đối với cô ấy tốt một chút, cô ấy sẽ cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, còn muốn tốt hơn, tốt hơn nữa. Nếu bạn cứ mãi tiếp tục chiều cô ấy như thế, đến sau này sẽ có một ngày bạn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, và cô ấy sẽ có biểu hiện vô cùng tức giận, truy vấn tại sao bạn lại thay đổi, không còn tốt với cô ấy như xưa nữa. Nhưng nếu bạn ngay từ lúc đầu đã đối xử với cô ấy lúc nóng lúc lạnh, thì chỉ cần một hành động nhỏ của bạn cũng sẽ có thể khiến cô ấy cảm động.
Mọi hành động của cô ngày hôm nay, trong mắt Cố Thừa Đông lại dường như vô cùng thảm hại, cô như vậy vĩnh viễn không thể nào thay thế được Suzie, bởi vì Suzie sẽ không bao giờ làm ra những chuyện như vậy. Người con gái đó mãi mãi dịu dàng với tất cả mọi người, luôn luôn nghĩ cho người khác, sẽ không ghen ghét đố kị với ai. Còn cô, vĩnh viễn cũng không thể nào trở thành người như Suzie được, vĩnh viễn không thể nào tốt đẹp được như cô ấy.
Cô như vậy trong mắt Cố Thừa Đông là bộ dạng nào đây?
Nhất định rất là kém cỏi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

