Chúng ta lúc nào cũng tỏ ra khinh thường những người có đặc quyền chiếm giữ, thế nhưng, nguyên nhân thực chất chẳng phải là vì cái quyền lực ấy không nằm trong tay chúng ta hay sao? Nếu bản thân mình có được cái quyền ấy, chúng ta sẽ làm được tất cả những điều mình muốn.
Nhưng cô không có cái quyền ấy, cũng không thể tự hủy hoại bản thân mình. Vì vậy cô đành phải cố gắng kiềm chế bản thân rằng, muốn trở thành bộ dạng như trong bức tranh này, nhất định phải trải qua rất nhiều chỉnh sửa, phải tự mài giũa bản thân, không thể chỉ biết ngồi đây oán trời than đất được, như vậy thật nực cười.
Cuối cùng, cô không thể biến thành mẫu người mà mình muốn, nhưng chí ít cũng sẽ không đánh mất lý trí của bản thân.
Hôm nay, bức tranh này lại xuất hiện trước mặt cô, cô nhìn chằm chằm vào hai chữ “Tô Tây”, tim đột nhiên đau nhức.
Suzie…
Hóa ra là Suzie…
Trong lúc cô tưởng mình đã thành công, trong lúc cô cho rằng mình đã tới gần hạnh phúc, thì ông trời lại hung hăng đạp ngã cô một cú. Hạnh phúc cô ngỡ là của chính mình, hóa ra chỉ là đồ dùng thừa lại của Suzie mà thôi…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

